Lời Cảm Tạ Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả Để một lần nhớ lại mái trường xưa Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua Nhớ đc điêu gì đc dạy những ngày xa Áp dụng - chắc nhơ cội nguồn đã có Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi Bài học đời đã học đc những gì Có nhắc bóng người đương thời năm cũ Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ Để cây đời có tán lá xum xuê Bóng mát dừng chân là một chốn quê Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô..
Noel buồn.... Giáng sinh về,người đi lễ bên ai Qùi trước chúa lời nguyện cầu hạnh phúc Riêng mình tôi chỉ một mình phủ phục Chúa hiền từ xin xoá hết thương đau Giáng sinh về, người tay khoát tay nhau Đêm huyền ảo trong giấc mơ diễm tuyệt Chỉ mình tôi cùng nỗi buồn ly biệt Giáng sinh về , đông lạnh lẽo hơn thêm Giáng sinh buồn , cây cỏ cũng buồn tênh Trên đồi cao, gió về ru lá hát Vẳng xa xa tiếng dương cầm dìu dặt Lời nguyện bình yên, rơi mất giữa đêm trường...
NHỚ MÙA NOEL Anh còn nhớ mùa Noel năm đó Đón em về sau thánh lễ nửa đêm Tay đan tay trong nhạc khúc êm đềm Tìm hơi ấm giữa đêm đông băng giá Trên trời cao muôn ngàn vì sao lạ Lấp lánh soi đón Thiên Chúa giáng trần Anh bồi hồi theo từng tiếng chuông ngân Cung thánh sáng huy hoàng trong đêm tối Anh ngoại đạo chưa một lần xin tội Miệng ngập ngừng theo từng tiếng cầu kinh Chúa thương tình chắc Ngài sẽ hiển linh Thương xót anh kẻ tội đồ lầm lỡ Noel giờ với anh đầy bỡ ngỡ Bóng em đâu..? thiếu vắng tiếng kinh cầu Đêm đông buồn lất phất giọt mưa ngâu Giáo đường cũ mịt mờ trong hư ảo Anh suốt đời mãi là người ngoại đạo Chúa trên cao tha thứ những lỗi lầm Noel về trong giá buốt lạnh căm Lòng ấm lại khi tiếng chuông ngân đổ.
ĐÊM GIÁNG SINH Chuông ngân vang từ giáo đường trên phố Đêm vẫn buông trong trống vắng ngỡ ngàng Bàn chân sầu cứ mãi bước lang thang Buồn không tên mắt hướng về Quê mẹ Hồn du mục theo đèn đường lấp lánh Thấy đời mình là chiếc bóng bơ vơ Nhớ Noel nhớ sài gòn ngày cũ Tim bềnh bồng bao kỷ niệm nên thơ Trời giá buốt tuyết mùa đông phủ bám Giáng sinh này lại giống giáng sinh qua Chiếc khăn quàng không đủ ấm cô đơn Nên hơi lạnh thấm tình đời viễn xứ Đèn lung linh như ngàn sao chiếu sáng Thẩn thơ tìm vì sao lạc không ngôi Thầm thì nguyên cho tim được bình yên An lành trong đêm giáng sinh hiu quạnh Cũng Noel cũng chuông ngân Mừng chúa Cũng giáo đường cũng hang đá mùa đông Mà sao tim lại nhớ bài thánh ca buồn Dõi mắt nhìn phương trời xa mộng tưởng
Chiều nhìn ra đầu ngõ Nỗi nhớ cuồn cuộn dâng Niềm xưa ngỡ thật gần Khơi lòng bao chua xót Từng ly rượu đầy rót Âm ấm cả cõi lòng Nghẹn ngào lệ từ trong Bỗng nhớ người phương ấy Tháng năm buồn đến vậy Lặng lẽ cuộc tình trồi Mất thật cả nhau rồi Trong vô vàng tuyệt vọng !
Em đi...mộng vỡ gót thu hồng Tình ta như lá chết mùa đông Cả một trời yêu thành sương khói Để sầu đông phong thổi lạnh lòng ! Đêm đông vọng ngày sinh nhật Chúa Người xưa đâu...Sao chẳng thấy về ? Áo tím yêu thương không về nữa Mình ta ôm sầu tình tái tê ! Chúa sẽ đem yêu thương cho đời Sao tình hai đứa vẫn đôi nơi ? Người xa người mấy mùa băng giá Yêu thương đành chết giữa đơn côi ! Bước buồn nhỏ đo sầu đông dài Đường trăm năm đời xa nhau mãi Nên từng đông qua tình băng giá Chết cả lòng sầu mộng tàn phai ? Tình chết còn chút mùi hương phấn Giữ lại cho lòng nhau vấn vương Sầu đông vùi chôn bóng giáo đường Khép lại mùa thương trong tình mộ !
CẢM ƠN Ta cảm ơn đời Cho ta chút nắng Một chút mưa Một chút mơ Một đời để mộng Ta cảm ơn người Cho ta nỗi nhớ Một nỗi đợi chờ Một chút lao xao Trong buồng tim nhỏ Ta cảm ơn Thượng đế Cho ta niềm tin Một chút mê tín Một thoáng ngây ngô Một cuồng tín đồ Ta cảm ơn ta Một chút dại khờ Một đời mộng mị Một đời nhớ mong Một người không thật
GIÁNG SINH LẼ BÓNG Chiều qua miền xóm đạo Nghe nỗi nhớ ngập tràn Con dốc xưa ngỡ ngàng Đã bao lần hò hẹn Mùa Giáng Sinh lại đến Xôn xao cả đất trời Người mịt mù xa khơi Tháng ngày trôi biền biệt Vẳng đâu đây da diết Bài thánh ca rộn ràng Gió bấc gọi mùa sang Cô đơn trời đông giá Giọt sương rơi vội vã Ướt lạnh hai vai mềm Góc giáo đường lặng im Ngẩn ngơ nhìn máng cỏ Sao lung linh sáng tỏa Mừng Chúa sinh ra đời Một mình bước chơi vơi Noel này… lẻ bóng !!
Chúc cho ngày Giáng sinh tràn đầy niềm vui; hạnh phúc vừa đủ và bình yên thật nhiều !! Không chỉ là nụ cười mà đôi khi những giọt nước mắt cũng là niềm hạnh phúc; không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu. Chúc cho ai đó sẽ giữ được những giây phút ấy suốt cả cuộc đời !!
NGÀY RA ĐỜI CỦA MẸ Ông ngoại quăng tấm chài đánh mẻ lưới hừng đông Bà ngoại trở dạ dưới ghe lúc đang kho dở dang ơ cá Hàng dừa nước oằn mình mệt lả Chia bớt giùm cơn đau đẻ tháng ba Ngút mắt xóm thôn thưa thớt một thôi gà Ông ngoại vái lạy thánh thần, hết bên bồi rồi bên lở Người vợ trẻ lần đầu sinh nở Gấp gấp con ơi – mẹ sắp mỏn hơi rồi Đàn ông đi biển có đôi Đàn bà đi biển mồ côi một mình Bà ngoại nào có đi biển một mình Ông ngoại vừa chống chèo vừa đóng vai bà mụ đỡ Lấy chồng rẫy nương được ăn bông bí rợ Em theo anh dân chài vá lưới quanh năm Con nhạn bay về hòn Cấm biệt tăm Ông ngoại ủ vội tiếng oa oa vào manh áo lấm Ngọn gió tháng ba thông thống qua bờ sông chang nắng Mẹ tôi chào đời Bà ngoại đi xa …
ĐÊM QUẠ KHOANG Hằng đêm một con quạ ghé thăm tôi Màu lông đen tợ tuổi già của nó Miếng mồi ngậm trên mỏ Có mùi thời gian như vụn bánh mì bẻ ra từ giấc mơ Đêm nay con quạ lại đáp lên cửa sổ nhà tôi Thầm thì đôi ranh ma này nọ Đêm nay con quạ đáp lên giấc ngủ của tôi Kể lể vài hớn hở Biết đêm mai quạ nọ có còn thăm tôi Đem theo lát hoài niệm đánh cắp trong chiếc tổ Bên thềm ký ức không còn ai ngồi Quạ đứng vu vơ mổ Dĩ nhiên con quạ sẽ không đến nữa Trái tim trống vắng khát khao Mọc trên cánh đồng chữ thất mùa ngôn ngữ Sót lại luồng heo may thiếu sắc màu Chỉ mỗi tôi còn bay quẩn quanh Tìm nhặt chiếc lông vũ đen như ký ức Đêm
THÈM CHẾT ĐƯỢC Thèm chết được Một ngày quay lại cùng nương bầu rẫy bí đường cày bén lật từng thớ phù sa mỡ màu đến tưởng chừng vắt ra vô vàn mật ngọt Thèm chết được bữa ăn trưa miếng mắm lóc đồng trái ớt hiểm xanh giòn cay xé họng uống gáo nước mưa căng bụng ngửa mặt lên trời đánh tròn một giấc Thèm chết được tiếng nghé ọ đói sữa mẹ cánh chuồn cánh chấu bay vù vù Thèm chết được đêm về hồi hộp ôm em vào lòng bằng đôi tay còn nguyên mùi bùn đất mùi cổ tích
KINH KHUYA Tâm hồn tôi là căn nhà bỏ hoang Mỗi chiều tắt phập phồng chờ gọi cửa Em xấu hổ lách vào khơi ấm lửa Khép thơm tho trên mười ngón tay h * * * Trải tuổi mình tôi đón lại tôi đưa Nguyện ham hố được cùng nhau phạm tội Hạnh phúc quá bên người nằm sám hối Như rưng rưng lần cởi chiếc khuy đầu * * * Trăng đừng soi kẻo nhan sắc cơ cầu Mùi dạ lan mãi là đêm thứ nhất Môi đừng mọng, trời ơi, tôi chết mất Khuôn ngực non gấp gáp thở hương trầm * * * Đêm thiên thần mắc đọa với phàm nhân Chia vụng trộm nỗi buồn ngoài giá thú Mai nắng giục nhón chân người qua cửa Lại tôi quỳ hụt hẫng khúc kinh khuya.
CÔ BÉ BÁN DIÊM * * * Đêm mưa năm nọ đọc truyện “Cô Bé Bán Diêm” Của nhà văn Đan Mạch Andersen Tôi đã khóc rấm rức trong tấm chăn bông Khóc một cách tinh khôi, khóc chân tình Nước mắt ướt nhòe lứa tuổi lên chín lên mười Việt Nam của tôi. * * * Ngày mưa vừa rồi ra phố tôi nhìn thấy Một người đàn ông đặt một đứa bé khoảng hai, ba tuổi bên lề đường Và một chiếc lon nhôm trước mặt nó Thu gom từ tâm của những tấm lòng yếu đuối Của vài nhà từ thiện nghiệp dư Của các tín đồ nam nữ muốn giữ sẵn một suất ở thiên đàng * * * Cứ mỗi khi đứa bé đói, mệt, lạnh, khản giọng ngưng khóc Gã đàn ông to lớn lại lừ lừ trong góc tối bước ra Tát vào mặt cái sinh linh khốn khổ tới tấp Khóc có nghĩa là tiền, mày biết chưa, đồ chó đẻ !! * * * Rất nhiều, rất nhiều người qua lại Người thả tờ bạc lẻ vào cái lon Người chép miệng thương hại Người chửi bới vu vơ, rồi bỏ đi Người thản nhiên bước qua … * * * Tôi là một trong số đàn ông đàn bà đó Những người mà hồi bé từng tỏ lòng Hâm mộ chuyện “Cô Bé Bán Diêm” của thiên tài Andersen Bằng cách rấm rức khóc...