NHÀ THỜ ĐỨC BÀ 1882 Bốn mươi năm tôi trở về đây Đứa bé ngày xưa ngủ dưới chân Người Maria, trái tim Người còn đọng lại Một thời thơ dại của riêng tôi Đứa bé qua đêm với bầy se sẻ Bầy chim không ngủ sớm bao giờ Thao thức từ đầu hôm tới sáng Vỗ hoài không thấy một cơn mơ Đứa bé nằm trên tờ báo cũ Như nằm trên tấm thảm bay xa Ngày lang thang đêm xuống không nhà Sự sống tự nhiên thành phép lạ Từng ấy năm kẻ ở xa về Ngủ bụi trong căn nhà Đức Mẹ Vòm mái cuốn cong như vòng nghiệt ngã Thuở xưa buồn tôi tự dắt tôi đi Lại thức sớm theo người đi lễ sớm Ngọn đèn nhà Chúa thật cô đơn Nhớ da diết tiếng xe thổ mộ Đêm đã buồn lóc cóc lại buồn hơn Từng ấy năm chớp bể mưa nguồn Cuốn theo tiếng ngựa thồ mất hút Tôi trở về đây đầu đã bạc Sự yên bình đừng hỏi có hay không..
MƯA ĐẦU MÙA Mây đen từng đám chạy lang thang Cũng giông như em quá vội vàng Vấp ngã làm mưa nhanh đổ xuống Đầu em ướt sũng cả chiều sang. Mấy sợi tóc màu rớt trắng vương Tay em cào khẽ rẽ ngôi thường Tiếc sợi nào đen mà đã rụng Mưa trời thả xuống những dòng thương. Mưa chỉ thế thôi,mưa cứ mưa Vì mưa chẳng hiểu cứ nô đùa Trêu em mấy giọt rơi vào mắt Thấu hạt trong veo nhãn giữa mùa. Anh sấy cho em làn tóc ướt Bất ngờ điện mất vẫn còn mưa Để đầu em gối lòng anh vậy Anh vuốt khô cho,mặc gió lùa. Gió thật vô tình tung cánh cửa Mưa tràn sân hẹp....những âu lo. Nào ta cũng phải ra chèo chống Vấy thế là anh cứ trách mưa...
HÃY KHÓC CHO TÔI Mấy chục năm rồi gặp lại nhau Em vẫn như xưa...khác gì đâu. Đôi mắt láy đen thôi miên ấy Đã hút hồn tôi trong khổ đau Em cũng như tôi đã ông bà Xuân gần sáu chục...vẫn kiêu xa. Hương trời bóng nước xưa chưa hết nhân duyên như muốn bỡn cợt ta. Tay nắm trong tay chẳng nên lời Mắt chìm trong mắt...đất chơi vơi. Xao xuyến, rộn ràng ngày xưa cũ Như lại trong tôi, ngợp trong tôi. Chẳng còn gì nữa để...em ơi Tình mình hai đứa vậy mà thôi. Em nhé !!
NHỚ THƯƠNG HOÀI Tội lắm đêm dài nhớ thương ai Giật mình thức giấc, lệ tuôn dài Vì biết yêu người là sai trái Con tim vẫn thế, cứ đau hoài... Dẫu rằng người đã bước bên ai Mà sao thương nhớ chẳng thể phai Làm bao nhiêu lệ không ngưng lại Cứ thế mà tuôn, cứ khóc hoài Thương lắm con tim, luôn khờ dại Yêu người bất kể đó là sai Để đến đông về lòng se lại Cứ thế ngóng trông, nhớ thương hoài...
MỪNG NGÀY 1- 6 Trẻ em như búp trên cành” Như măng mới mọc, như nhành non tơ Vô tư, trong trắng ngây thơ Như tờ giấy trắng chưa dơ bụi trần Giữ cho trẻ mãi trong ngần Giọng ca cùng tiếng học vần ngân nga Lớn trong tình cảm bao la Yêu thương, dạy dỗ thiết tha tình đời Học hay, hành giỏi nên người Thông minh, cường tráng, đức tài giỏi giang Tình yêu Tổ quốc sáng trong Chung tay xây dựng cộng đồng văn minh Thủy chung, nhân hậu, nghĩa tình Sẵn sàng vì nước hết mình hiến dâng Hiểu sâu lịch sử Cha Ông Xứng danh con cháu Lạc Hồng – Rồng Tiên Nhân Ngày Quốc Tế Thiếu Niên Chúc mừng các cháu mọi miền vui tưới !!
KỶ NIỆM XƯA Tôi ép vào trang vở khoảng trời xanh Nét bút nghiêng in dòng tâm sự cuối Rồi ngày mai con đường đời đang đợi Đâu còn thời cắp sách để nhớ quên. Đêm xuống dần tan những tiếng ve êm Khoảng không lặng thu đã về trước cửa Hoa phượng đỏ cuối mùa thêm rực lửa Để lòng mình nhớ mãi chẳng thể quên . Thu đến rồi để mùa hạ ngủ yên Mùa thi khép,mùa cúc vàng khoe nở . Trang nhật ký ta cố tình để mở Tâm sự một thời nay viết thành thơ . Mùa hạ qua cùng khát vọng mong chờ Của giấc mơ xưa một thời áo trắng . Con đường cũ với sân trường đầy nắng Kỷ niệm còn sâu lặng suốt đời tôi ! Nay tuổi thơ ta cũng đã qua rồi Cùng kiến thức của những ngày đi học Bao ký ức của tuổi thơ cười khóc Cũng qua ...trời ôi nhanh quá người ơi ...!
KINH THÁNH ĐỜI TA *** Ôi đời của ta là con thuyền viễn xứ Lênh đênh tìm bến đậu chẳng một nơi Ngày tháng u buồn trôi giữa biển khơi Khi bóng mây rơi xuống thuyền oan nghiệt. Ai hong bốn mùa trên vòm kỷ niệm Rót mãi chưa đầy giọt nắng năm xưa Ta nhóm tình ta góc lòng chút lửa Đốt đã gần tàn mấy mảnh tình riêng. Hỏi trong Đại dương, hỏi nơi đảo hoang... Thuyền nào bơ vơ ngậm ngùi vô hạn? Ta bẻ cong ta hai đầu thương nhớ Gởi trăng nơi lòng mây nước tan hoang. Ôi ta ngậm ta hoài chất rượu cay Trong đêm say đón đêm về chầm chậm Buổi sáng đứng ngó ngày qua vội vã Vòng tay ôm khan bao nỗi vui buồn. Có sợi tóc se nơi lòng biển cả Ngày đi lên đang đến cõi vô cùng Đêm cúi xuống nghiêng lăn hồn mường tượng Ta mài ta mòn mấy đỉnh tình ta. Ôi đêm đi qua và ngày xa lạ Đoá hoa rơi tàn một nửa ngày qua. Ta nguyện trong ta lời kinh sám hối Ta cầu trong đời một kiếp ăn năn.
ĐA TẠ... Lâu lắm rồi, tôi mong về với Mẹ Để một ngày có Mẹ, có Quê Hương. Lâu lắm rồi..... Cầu Thanh Long ai ghé về không nhỉ? Bến sông Đào ngừng bước nhắn Bao Vinh Để bao la chờ đò sang ngang bến Bước lên cồn Tiếu Nộn dãi dừa xanh Đón gió lùa từ Tam Giang muôn thuở Gởi chút tình cái vị mặn Quê Hương. Lâu lắm rồi...... Tôi đã chưa được ngồi ăn cơm hến dưới chân cầu Gia Hội để khóc ai Hay cùng em lên Ngự Bình đất đỏ Thi nhau ngồi bánh bèo chén chất cao Rồi xuôi lối đêm về cơm Âm Phủ Đợi chiều tàn Vĩ Dạ ngắm trăng treo. Lâu lắm rồi..... Bến Hương Giang không đò đêm gõ nhịp Cầu Trường Tiền không rực ánh trăng lên Không về Truồi ghé thăm hàng dâu ngọt Ghé Lăng Cô chút mắm thật đậm đà. Và ......... Lâu lắm rồi, tôi chưa về với Mẹ Để ......... xin thăm Người và đa tạ Quê Hương.
TĨNH TÂM *** Đêm xuống hồn tôi lặng lẽ về Khoảng đời rơi rớt mảnh trăng khuya Cô đơn chiếc bóng gầy thân tựa, đêm vắng hoang sơ tựa gối đầu. Có phải tôi vừa qua cơn mộng !? Nghe lòng buồn như thuở xa em Dang đôi tay mò lời sám hối mở mắt tìm ngàn nỗi sân si. Đêm... Chập chờn tâm vào giấc ngủ Vẫn còn say mượn nợ thế gian Thả hồn theo mưa gió mây ngàn Tìm em vay một thân Tịnh-Độ. Xin trả em_trăm ngàn nỗi nhớ Trả lại đời, món nợ Nhân Sinh Lòng thành tâm nhẩm tiếng cầu kinh Mỗi áng thơ một lần chuỗi hạt. Hồn theo thơ vọng trầm cung nhạc Đưa hồn về giữa chốn thiên thai Tôi biến mất, như chưa hề tồn tại hoá thân thành kẻ dại trong thơ...
NHỮNG CƠN MƯA CHIỀU *** Đêm xuống hồn tôi lặng lẽ về Những cơn mưa buổi chiều Co ro ngoài cửa sổ Ướt mi người tôi yêu xa xôi từ vạn cổ. Những cơn mưa buổi chiều Mưa những ngày tháng Sáu Tôi vẫn còn nương náu dưới bóng nắng tình em Những cơn mưa buổi chiều theo nhau về phố nhỏ có bao giờ em hiểu ngày tháng buồn âu lo ...!!! Những cơn mưa buổi chiều rơi những niềm trăn trở Thấm vào từng trang vở thuở khai bút hoang sơ. Những cơn mưa buổi chiều mình tôi còn ở lại ... và sẽ còn nhớ mãi buổi chiều những cơn mưa ...
XÓM NHỎ *** Khi ta về ngang qua xóm nhỏ Một chút bụi vàng cuối nẻo bâng khuâng. Hàng dương xanh nghiêng mình bên dòng nước Khói lam chiều gói trọn mái lều xanh. Khi ta về vào thăm xóm nhỏ Dấu rêu mờ còn đó chưa phai. Ký ức xưa theo bóng đổ dài Dáng em buồn in hằn trên kỷ niệm. Và khuya nay ta về thăm xóm nhỏ Chiếc lá vàng mời gọi bóng hoàng hôn, chú dế ca bài hát không hồn cho lữ khách tha hương lòng cô quạnh. Rồi mai đây ta rời xa xóm nhỏ Kiếp giang hồ phiêu bạt cánh chim. Xóm năm xưa ta vẫn mãi đi tìm Mãi mãi biết bao giờ ta gặp lại...
ĐÊM *** Ðêm nghe tiếng vọng về Bừng tỉnh giữa cơn mê Trên kia ngôi sao nhỏ Là dáng em hiện về. Hạt sương mang nỗi nhớ Theo bóng trăng đi tìm Lẻ loi hoàng hoa cúc Thoáng hương cũ tình xưa. Em về trong ký ức Người tình nhỏ lãng quên Ta cố tìm môi mắt Chờ ngưởi về trong đêm. Ðêm ấp ủ riêng mình Chút thi tình lãng tử Nghe thầm thì bở ngở Lời cây cỏ yêu nhau. Bài thơ viết chưa xong Nghe như buồn đã tới. Ðêm đi qua đêm đợi Ðêm lại buồn ……buồn hơn
VẾT XƯA.. *** Con đường thuở ta về Chiều mùa Thu lá đổ. Anh nghe còn bở ngở Một chút tình thân quen ...... Tìm về trong dĩ vãng Một hình dáng em yêu Ðường xưa của những chiều In gót giày kỷ niệm. Em có nhớ không em Anh một thời câm nín Em bao lần hờn dỗi Với những lời yêu đương. Những đêm mưa hò hẹn Chất ngất men tình cay Ngọt ngào thơ anh trải Ru nồng giấc em say ...... Ðôi ta trọn vòng tay Trong dáng nhỏ em gầy Cho nhau những nụ hôn Bờ môi ghì đắm đuối. Còn đâu đường xưa cũ Một thuở đã đi qua Ðời giờ đã hoang vắng Tình giờ đã chia xa. Con đường thuở ta về Chiều nay trên lối cũ Còn mình anh lê bước Trên từng nỗi cô đơn.
BAO GIỜ TA GẶP NHAU *** Anh đã nói thật nhiều như chưa nói Khi mặt trời đen như một đoá tình xa Khi ngày dài vô tận bóng mây qua Và đêm ngắn vô cùng từng phút mộng. *** Anh thuở đó theo dòng đời xuôi ngược Mượn lời thơ theo tiếng vọng cung trầm để hồn chở thơ anh về cõi mộng cho nghe lòng rời bước khỏi ngày Đông. *** Tháng Tư buồn, mưa nhiều nhưng không ướt chỉ nghe mình, lòng lạnh giữa hư vô Mượn giá băng sưởi ấm nỗi hững hờ Đem rêu phong phủ cõi đời băng giá. Anh đã chết như loài hoa về tối *** Lòng vẫn nồng chất nhựa héo màu xanh Biết bao giờ Ai gõ cửa lòng anh...!? Tim đập lại, tháng ngày sau mãi mãi.....
NỘI QUY ĂN NHẬU *** Đã là đàn ông trong cuộc sống không ai không đã và sẽ tham gia vào bàn nhậu vì vậy muốn trở thành một người hay được nhậu cần thực hiện đầy đủ các điều sau : Điều 1 : Để công bằng và hợp lý, tất cả các tay ăn nhậu bất kể là bạn bè, chiến hữu thâm tình… đều phải thực hiện sòng phẳng “Kẻ rượu người mồi” để bày ra buổi tiệc và phải bầu ra chủ xị để điều khiển cuộc nhậu. Điều 2 : Khi nhậu được tin báo, tin nhắn hoặc điện thoại của chiến hữu thì phải đi ngay không chậm trễ, tránh tình trạng “Gà sống đá gà chết”. Điều 3 : Trong khi nhậu phải tỏ ra văn minh, lịch sự, giữ vệ sinh chung không khạc, nhổ, phun… chung quanh bàn nhậu, tránh tình trạng cầm lâu, kê tán, rót lưng, bưng đổ, câu giờ… hoặc qua vòng khi chưa được phép của chủ xị. Điều 4 : Khi nhậu trong bàn phải “Ăn xem nồi ngồi xem hướng” tỏ ra tôn trọng đối với những người lớn tuổi, tuyệt đối không được “Say mồi”. Điều 5 : Trong bàn nhậu tuyệt đối không được cầm lộn, cầm nhầm nhất là bật lửa, giày, dép, mũ và điện thoại di động. Điều 6 : Trong bàn nhậu tuyệt đối không mang theo vợ, con hoặc cháu gây phiền hà cho bạn nhậu, ngược lại được phép (khuyến khích) mang theo em vợ, em nuôi hoặc em gái (Chưa chồng). Điều 7 : Trong bàn nhậu không được cãi cọ, nói chuyện riêng hoặc những chuyện gây mất đoàn kết đối với những chiến hữu trong bàn nhậu, ngược lại phải kể chuyện có tính chất hài hước. Điều 8 : Khi tan tiệc rượu về nhà không được lớn tiếng, chửi mắng, cãi cọ vợ con hoặc làm mất trật tự ở địa phương… Gây ảnh hưởng đến uy tín bạn nhậu, ngược lại phải khuyến khích những chuyện làm hài lòng bà xã… để lần sau đi nhậu được bà xã khuyến khích. Điều 9 : Phải thường xuyên vận động, thể dục, thể thao để đảm bảo sức khỏe và tuổi thọ để nhậu được bền lâu. Điều 10 : Đến lúc trả tiền không được đi tiểu, nghe điện thoại, làm bộ say xỉn để ngủ hay sang bàn khác để lẩn tránh…
DÂN NHẬU *** Chiều chiều gió thổi đầu non trong lòng muốn nhậu nhưng không có tiền Chanh chua mà cóc cũng chua đến khi hết mồi cũng đành xơi luôn Mấy đời bánh đúc có xương mấy đời mới nhậu sương sương mà về Chim khôn lựa cành mà đậu gái khôn lựa mấy anh nhậu mà nhờ Sông sâu còn có kẻ dò nào ai lấy thước đi đo độ cồn Anh một ly tôi một ly anh mà ly rưỡi coi chừng à nghen Ai bảo uống say không biết gì không tin em thử móc tiền anh đi móc xong em sẽ biết liền không nằm CHỢ RẨY cũng nằm nhà thương Nếu biết rằng em sắp lấy chồng Anh về bắt vịt nhổ sạch lông Tiết canh làm được vài ba đĩa Mượn rượu cho nguôi vết thương lòng...
1 xị để giải cơn sầu 2 xị biết giai nhân đâu ? 3 xị thì sạch xì dầu 4 xị nằm đâu ngủ đó 5 xị cho chó ăn chè 6 xị đem về cạo gió... **** Sắc đẹp rồi sẽ tan tiền bạc rồi sẽ tan chỉ còn rượu thịt chó vĩnh cửu với thời gian **** Buồn vui chia sẻ bằng chung rượu Bỏ con, bỏ vợ không bỏ say **** Xưa Lý Bạch nhảy sông khi say Nay đệ gãy cẳng cũng vì say Say tình, say rượu, say... không tỉnh Mặc kệ tụi bây, ta cứ say ... **** Hiu hiu gió thổi đầu non trong lòng muốn nhậu nhưng không có tiền không tiền thì phải kiếm tiền ngồi không ai dễ mang mồi đến cho **** Lo chi khi chẳng có tiền Bia tui có sẳn, bạn hiền mời ngay Bia vô trăm ngã ta say Nâng ly cạn chén ta quay với trời **** Một ly nhâm nhi tình bạn Hai ly uống cạn lòng sâu Ba ly mũi chảy tới râu Bốn ly ngồi đâu gục đó Năm ly cho chó ăn chè Sáu ly vợ đè cạo gío **** Đêm nay trăng cô đơn vàng võ lạnh Ta nghe lòng mình còn lạnh hơn trăng Uống say xưa cạn chén rượu nồng Đễ lòng này chết lặng như trăng **** Lên cao mới biết núi cao Uống rồi mới biết rất hao túi tiền Chọn xoài đừng chọn xoài chua, Chọn bạn đừng để bạn dzô dùm mình Chơi hoa đừng để hoa tàn Chơi bạn đừng để bạn dành trai bia Tìm rượu khó lắm ai ơi Tiền bạt thì ít, Muốn say thì nhiều Dzô ba trai, ngục lừ đừ Biết dzậy, uống ít khỏi nhờ vợ đưa... **** Ừ thì một chén nữa Sao lai nghiêng thế này ? Uống cho đất bằng lại Dễ gì ta đã say ! **** Ngồi buồn uống ruợu đỡ buồn Thấy con chuồn chuồn tưởng mồi nhậu ngay Uống đi cho hết chung này Rồi thêm chung nữa chưa say bạn à Hết rượu ông mới chửi la Cha con đàn bà bán rượu không say Ông thề sẽ cạch từ nay Ông mang nước mắm để thay rượu nồng **** Rượu đã say giờ người đã tỉnh chỉ xin người 2 chữ bình an có vui hay ko thì người tự hiểu lòng của tui chẳng hiểu vì sao **** Chiều chiều rồi lại chiều chiều chiều nào không rượu con diều chẳng bay uống rượu phải uống hết chai Chí còn dể lai cái chai không nè Chủ quán ,thêm chai nữa nghe Mình tui làm hết hai ve dã ghiền Ngày mai tui sẽ tính tiền Bà mà lạng quạng làm phiền tôi đây !! **** Hiu hiu gió thổi đầu non mấy thằng nhậu nhẹt là con ngọc hoàng **** Đầu hôm trăng hảy còn non Mấy tay ghiền rượu mồi ngon đâu cần Trăng non trăng đã lên dân` Mấy tay dân nhậu xà bần khoái ghê Trăng trên cao ,trăng còn mê Mấy tay dân nhậu có chê mồi nào.. *** Có tiên thi uống bia lon Lâu lâu được uông vài lon rồi về không tiền ta uống rượu đế Cốc ổi me chua cũng phê thấy trời Trăng khuya trăng ở giữa trời Đầu hôm đến giờ hết mười chay trong Giờ này rượu ai mà đong Mình về mình ngũ vợ trông từng giờ !!!!! **** Dĩa tiết lòng cùng năm ba xị đế Anh quên đời quên cả thế gian Tâm trong lòng,hồn trộn rượu Máu anh hừng hực màu... tiết lòng . **** Làm trai không hổ mặt trai Bia hơi ta uống ta sai cả ngày Gái kia ta chỉ phẩy tay Bao cô bu lại làm bồ của ta...
TIỀN & VỢ *** Còn tiền... vợ nói líu lo, Hết tiền thì... vợ hét, "ho" suốt ngày !! Còn tiền... vợ hiền như nai, Hết tiền... vợ mắng như nài quản voi !! Còn tiền... nhỏ nhẹ, hẳn hoi, Hết tiền... vợ réo như còi hỏa xa !! Còn tiền thì... vợ hiền hòa, Hết tiền... vợ dữ như là chằn tinh !! Còn tiền... vợ gọi: "Anh... anh", Hết tiền... vợ gắt như chanh không đường !! Còn tiền... tình thương... mến thương, Hết tiền... vợ đạp rớt giường như chơi !!
Nelson Rolihlahla Mandela 18 - 07 - 1918 18 - 07 - 2014 Ông sinh ngay 18 - 07 - 1918 là Tổng thống Nam Phi từ năm 1994 đến 1999, và là tổng thống Nam Phi đầu tiên được bầu cử dân chủ theo phương thức phổ thông đầu phiếu. Trước khi trở thành tổng thống, Mandela là nhà hoạt động chống chủ nghĩa Âprtheid (chủ nghĩa phân biệt chủng tộc), và là người đứng đầu Umkhonto we Sizwe ( phái vũ trang của Đảng Đại hội Dân tộc Phi (ANC). Vào năm 1962 ông bị bắt giữ và bị buộc tội phá hoại chính trị cùng các tội danh khác, và bị tuyên án tù chung thân. Mandela đã trải qua 27 năm trong lao tù, phần lớn thời gian là ở tại đảo Robben . Sau khi được trả tự do vào ngày 11 tháng 2 năm 1990, Mandela đã lãnh đạo đảng của ông trong cuộc thương nghị để tiến tới một nền dân chủ đa sắc tộc vào năm 1994. Trong nhiệm kỳ tổng thống của mình từ năm 1994 đến 1999, Mandela thường ưu tiên cho vấn đề hòa giải dân tộc. Tại Nam Phi, Mandela còn được biết tới với tên gọi Madiba, mộtttuước hiệu danh dự mà bộ lạc của ông thường trao cho những già làng. Mandela đã nhận hơn 250 giải thưởng trong hơn bốn thập niên, trong đó có Giải Nobel Hoa Binh năm 1993.
MAI EM ĐI RỒI.. Mai em đi rồi anh sẽ về trong ánh sáng nhỏ nhoi Tự dối lòng nghe những cơn gió thốc Không còn bờ vai nào để cho nhau khóc Em đi rồi anh đứng lại ngẩn ngơ Và mưa sẽ bắt đầu vây kín giấc mơ Đêm lặng lẽ trở mình trong thao thức Mùa rắc lá vào tiếng rung nơi lồng ngực Nhịp thở bỗng về chếnh vếnh xanh xao Mai em đi rồi – phố vắng những ước ao Có một người không mơ về phía trước Không muốn nghĩ đến ngôi nhà trong cơn mưa ướt Với hai bóng hình đang đứng trước hiên Mùa lại vắng vào cả chuyện nhớ quên Tiếng thở dài mãi khi ngày buông gió Mùa lại nhuốm vàng những con đường nhỏ Đất cũng cồn cào tiếng lá thở than Mai em đi – ta bước với gió ngàn Trên phong hóa của triệu năm tiếc nuối Giọt nước đánh rơi không bao giờ nguội Bên những chiền đời nhạc khúc vắng im, Mai em đi – phố lại buồn thêm Ai sẽ nhớ và ai quên không biết Dưới những cánh chim thiên di mỏi mệt Có một gã khờ bước trong thành phố của em.