Ru hời con sóng vỗ Lao xao đến bên bờ Hôn môi nào bỡ ngỡ Tình dịu dàng ngây thơ Ru hời xanh mắt lá Lơ ngơ với trời chiều Hoàng hôn màu vẫn lạ Mùa gọi mùa thương yêu Ru hời vầng mây trắng Nghiêng từng vạt cong cong Chầm chậm vào lơ đãng Rơi êm điểm cánh hồng Ru hời em một thuở Khép nhẹ làn mi ngoan Gió bay tà áo lụa Bước chân qua khẽ khàng .......... Ru lời ru đêm vắng Mười ngón sầu miên man * Giấu vào trong khoảng lặng Nốt trầm buông phím đàn Thôi ngày nao ghi dấu À ơi tháng năm dài Ru tình con sáo sậu Ai...còn ai...còn ai..!
Con cóc là cậu ông trời Ai.!..!..!..mà đánh nó thì trời đánh cho... Đúng là thơ con cóc sì tres chút nhe Kiều BC
Ai đi nhặt nỗi nhớ Giữa mùa trăng úa tàn Buồn rơi trong tiếng gió Đêm sao dài thênh thang Ai tìm ai - cách trở Đường hai lối - chông chênh Nhịp cầu duyên đã lỡ Lối xưa về - buồn tênh Thôi, trăng ơi, đã chết Nguyệt tận giữa lòng đêm Tìm làm chi mãi miết Kỷ niệm đầu - ta quên
Ai mang duyên thả gió lồng U mê...một cõi rượu hồng trao tay Hẹn thề... Gió thoảng...... mây bay... Yêu thương ngày ấy chỉ là hư vô Lặng câm...không nói...tựa hồ Chôn vùi đáy vực xây mồ Mộ ai?? Rượu chi..?? Chưa uống đã say Chén cay...chén đắng nếm hoài không vơi Là ai trãi gấm gọi mời Gót hài ngoảnh bước... Đôi chân nặng nề... Phải chăng!?Ngãi khú...bùa mê Trút hoài không cạn... Si mê... Thuở đầu...!
Ngày chơi vơi Tháng chơi vơi... Cành khô trụi đứng phơi mình gió sương Nụ hoa khô héo sắc hường... Bơ vơ chết rũ trong vườn...bơ vơ Ngày bâng khuâng Tháng bâng khuâng... Trăng ngàn liếc mắt, lã lơi ân cần Thuyền xưa mê mẫn xa dần... Xót xa bến cũ vạn lần...xót xa Ngày tiêu tan Tháng tiêu tan... Điểm trang lộng lẫy sao vẫn điêu tàn Phôi phai khó sánh mây ngàn Thương ly khổ ải hoang tàn thương ly Ngày đợi mong Tháng đợi mong... Ngu ngơ trông đợi mấy mùa...ngu ngơ.