Xin mùa thu... Đừng mang em đi mất Hãy để lại ánh vàng mãi nhân gian Xin tình em... Đừng khô nhanh như thế Một chút buồn... Ươn ướt lá trên cây Em yêu anh như hàng cây yêu gió Anh đi đâu thì em sẽ theo đó Em Cần anh như cây xanh Cần lá Tình này em xin trọn gửi trao anh
PHẢI CHI...? Phải chi ngày ấy đừng mưa, Để em về chú hiên thưa buổi chiều Phải chi trời đừng mưa nhiều Để anh mạnh bước đánh liều làm quen. Phải chi em đừng ngẩng nên Để anh bắt được cái duyên nụ cười. Phải chi anh chịu ngỏ lời Thì mình đâu phải một thời cách xa. Phải chi...thôi phải chẳng là Thì mình đâu phải cách xa một thời.
MƯA Có một chiều bất chợt cơn mưa Như tự bao năm xưa về lại một ngày Những giấc mơ xa bỗng thành hiện hữu Giọt mưa trong soi nỗi nhớ long lanh Có còn trong tôi đứa trẻ của ngày hôm qua Bạn xa rồi và tôi cũng không trẻ lại Chỉ còn ngày xưa mãi đong đầy kí ức Chỉ còn cơn mưa rơi bất chợt một chiều....
Trời mưa bong bóng phập phồng Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai ? "…Trách sao ông mối bà mai... Để mẹ tôi lấy chồng hai làm gì.. Mưa rào ướt đẫm bờ mi Tơ duyên gẫy gánh cũng vì đa đoan Mẹ ơi sao nỡ vội vàng Bỏ con thơ dại, sang ngang với người Phận đàn bà, cánh hoa rơi Đã đành nước chảy bèo trôi, đã đành Duyên tình thì quá mong manh Như bong bóng vỡ khi trời tạnh mưa Ước gì trở lại ngày xưa Mẹ con rau cháo sớm trưa quây quần…”
Cả cuộc đời ta chỉ là phép thử Áo mão cân đai cũng chỉ tầm thường Chuyện tam cương rồi tới ngũ thường Xưa là thế bây giờ ko còn nữa !
Trăng mộng Trăng về gối mộng lên thềm đá Rẽ mái chèo khua sóng bập bềnh Con nước xuôi dòng trôi vạn ngã Ta người cô lữ cũng lênh đênh Đã mấy mùa qua, trăng có nhớ Thu buồn, đông lạnh kẻ tha hương Đêm rũ, gối tay mơ cố quận Xót lòng rơi lại chữ vấn vương ...
Em vừa khai tử một khoảng trời, Chôn vào mộ địa một xa khơi, Xin đừng ru lại hồn xưa nữa, Để em sống lại một cuộc đời!
Chợt nghe... nỗi nhớ ùa về... Ngày kia anh đã về quê... Xa người... Nhớ... Thương... Thèm tiếng em cười... Cho ta mơ... mộng... bên đời phiêu du. Xuân rồi! Sẽ Hạ! Đến Thu... Đông thêm mùa nữa Lời ru có về??
Này em! Một cánh tay ngoan Vân vê... Sợi tóc Ngút ngàn...tịch liêu Trời thu... Ngã bóng qua chiều Này em! Vạt nắng... Yêu kiều ngắm ai? Bờ xa phố thị miệt mài Xôn xao... Một dáng trang đài Bứơc qua Này em! Tìm ánh trăng ngà Khoác xiêm y Lại... Thẩn thờ...lòng anh. Này em! Mộng... Trót vấn quanh Tàn trăng Mà giấc...mộng...xanh Nguyên lành.
Này cô em gái bán hoa Đêm nay đừng bán! cùng ta rượu tình Bôi đi son phấn! thêm xinh Bờ môi mọng nước, ta - mình lê mê Rượu chưa say chửa muốn về Thân trao tình gửi, nào thề trăm năm? Bao thuyền đã ghé bến thăm Có bằng ta? chỉ đêm rằm hôm nay. Nàng không nói chắc đã say? Xiêm y trút xuống tóc mây che người. Ta trao nhau ánh mắt cười Sao nghe trong dạ rụng rời... bâng khuâng... Thân tình vẻ cũng ân cần Thiên thai một khắc, kẻ đần lạc chân. Xót người một kiếp phù vân Ta xin trao trọn! tình thân đêm này.
Thu Đợi Vương vương vài sợi nắng Rớt vai nhỏ em mang Cuối chiều nơi đường vắng Ai dạo khúc tình tang Lá rơi rơi xào xạc Nhẹ cuốn gót em đi Chân trời mờ cánh hạc Thấp thoáng bóng nhu mì Cuối thu rồi anh nhỉ? Se sẽ lạnh heo may Gió bên em thủ thỉ Thả mấy sợi buồn bay Bên anh ngày đông giá Tuyết phủ trắng lối về Thu bây giờ xa lạ Xứ người lạnh lê thê! Thương anh ngày tuyết đổ Một mình với đơn côi Em mong mùa đông trổ Đôi mình chẳng xa vời Nhớ nghe anh!lời nguyện Thu xa vắng hai mùa Cúc lên vàng nắng quyện Lại trên lối ngày xưa!
Tình cờ tìm thấy tên em Bao năm, face-book, gọi friend, ngỡ ngàng ... Nhận nhau thì cũng lỡ làng Thôi thì cứ thế hai đàng mà đi ...
Tự nhiên thèm một bàn tay, Chỉ là nắm nhẹ, để ngây ngất lòng, Đêm gầy trăng vắt qua song, Nhớ năm ngón nhỏ, một vòng ngẩn ngơ.
VỢ ƠI LÀ VỢ !!!! Vợ không có công sinh ra ta nhưng có công nuôi dưỡng và dậy dỗ ta nên người Chiều chiều bìm bịp kêu chiều Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi Ban ngày làm việc tả tơi Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường Nằm chung thì bảo.....chật giường Nằm riêng lại bảo.....tơ vương con nào Lãng mạn thì bảo.....tào lao Đứng đắn lại bảo.....người sao hửng hờ Khù khờ thì bảo.....giai tơ Khôn lanh thì bảo.....hái mơ bao lần Cả đời cứ mãi phân vân Tơ lòng con gái biết mần sao đây.
TIỀN LÀ TIÊN... Tiền là tiên là phật Là sức bực lò so Là thước đo lòng người Là tiếng cười tuổi trẻ Là sức khoẻ tuổi già Là cái đà danh vọng Là lộng che thân Là cái cung công lý Tiền là hết ý Vì tiền mà tâm hồn điên đảo Vì tiền mà điên đảo tâm cang Vì tiền mà bỏ cha bỏ mẹ Vì tiền mà giết tình huynh đệ Vì tiền mà giết cả sư huynh Còn tiếp.......
BIẾT NÓI SAO NGƯỜI HỞI !! Em vội bước ra đi quên Logoff Chẳng một lời dù chỉ tiếng Standby Em quên hết kỷ niệm xưa đã Add Quẳng tỉnh anh vào khoảng trống Recyclebin Anh vẫn đợi trên nền xanh Desktop Bóng em vừa Refesh hồn anh Từng cú Click em đi vào nỗi nhớ Trong tim anh... Harddisk... dần đầy Anh nghét quá, muốn Clean đi tất cả Nhưng phải làm sao khi... chẳng biết Username Hay mình sẽ một lần Full Format Em đã change... Password cũ còn đâu! Anh sẽ cố một lần, anh sẽ cố Sẽ Retry cho đến lúc Error Nhưng em hỡi làm sao anh có thể Khi Soft anh dùng...đã hết Frê Trial! Hình bóng em vẫn mãi Default.
Có nhiều khi gục đầu bên KeyBoard Anh vô tình nhấn Shift viết tên em. Anh yêu em mà em chẳng Open, Mở cửa trái tim và Save anh vào đó. Cửa nhà em, mẹ đã gài Password. Anh suýt rách quần vì cái vụ FireWall. Nhớ lần đầu khi đưa em về Home, Anh kiss trộm liền xơi ngay một Tab. Anh bàng hoàng quay xe BackSpace Ngoái nhin em mà chẳng thể Ctrl, Anh tức giận khi thấy một thằng Alt. Cứ Insert mỗi khi mình nói chuyện, Có nhiều khi muốn thẳng tay Delete. Nhưng vi em, anh nuốt giận Cancel, Anh biết anh chỉ là chú Mouse nghèo. Con hắn có @ và Esc, Em thích hắn làm lòng anh Space Bước thẫn thờ chìm xuống vực PageDown.
Đố ai định nghĩa được từ "yêu" Có khó gì đâu một buổi chiều Thấy người con gái xinh xinh ấy Thương thương nhớ thế là yêu.... Đố ai định nghĩa được từ "Ghen" Có khó gì đâu bên ánh đèn Thấy người mình yêu cùng kẻ khác Nhảy dzô giành lại thế là ghen....
Con quỳ lạy Chúa trên trời Sao cho con trốn được người con yêu Rằng con thiếu nợ đã nhiều Nàng còn mua sắm đủ điều Chúa ơi ! Con cày hai dzóp(s) hụt hơi Người con yêu lại đua đòi chơi xe Biểu gì con cũng phải nghe Nếu con cãi lại là te tua đời Trước đây con tưởng gặp thời Chúa ban con được tìm người con yêu Giờ đây thân xác tiêu điều Ðời con phải chịu rất nhiều đắng cay Thân con chẳng khác trâu cày Nợ nàng con trả dài dài chưa xong Con giờ như cá lòng tong Sụt ba chục ký, ốm nhong, rã rời Thế mà đâu hết nợ đời Nấu cơm, rữa chén,bị đòi .. tù ti Người đâu gặp gỡ làm chi Ðể cho khổ thế còn gì là Xuân ? Chúa ơi ! con khổ vô ngần Chúa mà không giúp là thân con tàn Con đang thiếu nợ trăm ngàn Nhìn đồ nàng sắm hai hàng lệ rơi Con quỳ lạy Chúa trên trời Giúp cho con trốn được người con yêu..