Chén trà tri ân. Mượn trà tiếp đãi bạn phương xa, Trà dẫu vô hương vị nhạt nhòa. Bằng hữu tâm giao tình quyến luyến, Trà mộng hương ngát vị thăng hoa.
Hương trà Trà nồng vẫn đợi tri ân, Bao la trời đất lặng thầm ngát hương. Vị khia dẫu đắng lạ thường, Nhưng sau men đắng ngọt thơm lịm tình.
Cuộc sống luân hồi chỉ thế thôi Chồi non chớm nở lá vàng rơi Thong dong mây trắng về bên núi Cõi thế rưng rưng nhớ một người.
Tâm thiền ngộ Phật Phật ngộ thiền tâm hạo quán nhiên Nhật kỳ liễu thị kiến quần tiên Tái duyên hồ điệp tầm xuân ý Lộng nhãn thanh hương thụ vạn liên 心禪遇佛 佛遇禪心皜觀撚, 日期柳氏見群仙。 赛缘蝴蝶尋春懿, 弄眼淸香授萬莲。 Tạm dịch: Khi đã hiểu Phật Pháp thì sự hiền lành đã nắm lấy được Mỗi ngày Liễu Thị thường mơ thấy những vị tiên tụ hợp Bén duyên hoa hồ điệp cùng nhau đi tìm ý xuân Theo vào trong mắt nghe mùi hương thanh khiết hàng của vạn hoa sen.
Tâm đoạn vô ngôn Liễu liễu ư tâm đản tự thương Vô pháp loạn ngôn sự thế thường Dực nhật thiểu thuyên dư bệnh mãn Cửu tuyền an lạc bất năng tương 心斷無言 了了於心誕自傷 無法亂言事世常 翌日少痊予病滿 九泉安樂不能相 Tạm dịch : Trong lòng hiểu biết phải tự thương mình bất cẩn trong lời nói là chuyện thường tình ngày mai dù bệnh không thuyên giảm được chốn cửu tuyền dù đã yên ổncuũng sẽ chẳng bao giờ gặp lại
Về Quê ! . Cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm Lương long mãn nhãn với thiên tiên Thích thú mua vui kẻ lắm tiền Phú quý giàu sang bình chẳng địa Nghèo hèn rắc rối đứa vô thiên Tao Đàn móng đỏ gà dâm loạn May túy Thanh Nhàn náo thiếu niên Quán vắng đìu hiu miền cát trắng Đây miền cực lạc cảnh trời tiên..!
Mưa bay Phố nhỏ Về chiều tí tách giọt mưa rơi Phố nhỏ xe thưa đủ dáng người Ngõ hẻm rêu xanh thoi thóp mọc Chuồn chuồn ớt đỏ mải mê chơi Chợt thấy thương thương người cách trở Càng buồn nhớ nhớ cảnh chia phôi Ai về đánh tiếng hôm nay đó Để nỗi niềm xa vọng cuối trời.
Nhà Quê Nhà quê có cái giếng đình Trúc xinh cứ đứng một mình lẳng lơ Nhà quê có mấy trai tơ Quần bò mũ cối giả vờ sang chơi **** Nhà quê chân lấm tay bùn Mẹ đi cấy lúa rét run thân già Chợ làng mở dưới gốc đa Nhà quê đem mấy con gà bán chơi **** Bao nhiêu là thứ bùa mê Cũng không bằng được nhà quê của mình Câu thơ nấp ở sân đình Nhuộm trăng trăng sáng , nhuộm tình tình đau Nhuộm buồn những hạt mưa mau Thành sao nở trắng vườn cau trước nhà Nhuộm hương của các loài hoa Thành mơn mởn tóc đuôi gà cho em..
Cư trần lạc đạo thả tùy duyên, Cơ tắc xan hề khốn tắc miên. Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch, Đối cảnh vô tâm mạc vấn Thiền. Dịch Sống giữa cõi trần vui với đạo, hãy tùy duyên, Đói thì ăn, mệt thì ngủ. Trong nhà có vật báu, chớ tìm ở đâu, Đối diện với cảnh vô tâm, chẳng cần hỏi đến Thiền.
Nhân sinh hành lạc kỷ đa thì, Phao khước trần tâm phiến phiến phi. Nhất Trụ tự tiền thê mộ điểu, Bách Hoa hồ thượng lạc tà huy. Cầu Hoàng để sự xuân ưng vãn, Đề Trụ hà nhân lão bất quy. Trùng đối mai hoa nhược tương ức, Phong trần mãn địa nhất tình nhi. Dịch Đời người vui thú được là bao, Từng mảnh lòng trần dứt được sao ? Một Cột trước chùa chim tối ngủ, Trăm Hoa hồ rộng bóng chiều chao. Cầu Hoàng chuyện ấy xuân đành muộn, Đề trụ, tay không chẳng trở vào. Gặp lại hoa Mai còn nhớ nhỉ ? Phong trần đày đoạ một tình đau.