Bàn về chữ " HÔN " Mong được hôn gọi là .......... Cầu hôn Vừa mới hôn gọi là ................. Tân hôn Hôn thêm cái nữa gọi là ......... Tái hôn Đang hôn mà bị đẩy ra gọi là .....Từ hôn Không cho mà cứ hôn gọi là ..... Ép hôn Hẹn sẽ hôn mà chưa hôn gọi là ..... Hứa hôn Cái hôn của vua gọi là .......... Hoàng hôn Hôn chia tay gọi là ............... Ly hôn Hôn vào không trung gọi là ..... Hôn gió Hôn trong mơ gọi là ............ Hôn ước Hôn quá sớm thì gọi là ........ Tảo hôn Rất thích hôn gọi là ............. Kết hôn Hôn mà bị hôn lại gọi là ..... Đính hôn Hôn con thú trong nhà gọi là ..... Hôn thú
Bàn về chữ " TỬ " Chết trong chùa gọi là Tự tử Chết một cách lãng xẹt gọi là Lãng tử Bị chấy rận cắn chết gọi là Chí tử Điện giật mà chết gọi là Điện tử Cha chết gọi là Phụ tử Mẹ chết gọi là Mẫu tử Em chết gọi là Đệ tử Vợ chết gọi là Thê tử Thầy giáo chết là Sư tử Học trò chết là Sĩ tử Quân lính chết gọi là Quân tử Bị đánh bầm dập mà chết gọi là Nhừ tử Chết mà bị chặt ra từng khúc gọi là Thái tử Đang đi tiểu mà chết gọi là Tiểu tử Người khổng lồ chết gọi là Khổng tử Chết banh xác gọi là Phân tử Chết toàn thây gọi là Nguyên tử
VU VƠ Đêm nghe gió hát thì thầm Cá không cắn lưỡi ta nằm phơi sương Gió bay trăm lối muôn đường Tình không trọn vẹn vấng vương một người ....... Đêm nay đời vắng tiếng cười Hay buồn quanh quẩn bên người suy tư ? Người ơi xin chớ giã từ Cho tôi còn đợi trang thư hẹn hò Dù mai còn lại tàn tro Cũng xin nhớ mãi con đò yêu thương Đừng như cơn gió trăm đường Nhạc nhòa muôn sắc ngàn hương trên đời...
TO & NHỎ Việt Nam! Một đất nước rất nhỏ nhưng có những xếp hạng rất to. Trong đất nước rất nhỏ đó có một ..thủ đô rất to. Trong thủ đô rất to có những ..con đường rất nhỏ. Bên những con đường rất nhỏ có những ..ngôi biệt thự rất to. Trong những ngôi biệt thự rất to có những ..cô vợ nhỏ. Những cô vợ nhỏ đó là của ..các ông "quan" to. Những ông quan to có cái ..cặp rất nhỏ. Trong những cái cặp rất nhỏ có những ..dự án rất to. Những dự án rất to thì ..hiệu quả lại rất nhỏ. Hiệu quả rất nhỏ nhưng ..thất thoát thì rất to. Thất thoát to nhưng ..bị bắt lỗi rất nhỏ. Bắt lỗi càng nhỏ thì phải ....nghĩ đến các dự án càng to...
Say Bạn ơi ta uống hết rượu rồi Chẳng tiền mua nữa thôi đành thôi Còn giọt cuối cùng trong đáy cốc Hay là giọt lệ mới vừa rơi??? Bạn ơi ta đã hết rượu rồi Cũng đành nhấm nháp ánh trăng thôi Lửng lơ nơi ấy hồn ta vướng Một cõi mây mù lãng đãng trôi... Rượu bạn gửi cho cũng hết rồi Ta say nghiêng ngữa thôi thì thôi Đất trời sao cứ quay cuồng thế Biết bám vào đâu... ta chơi vơi... Chân ta xiêu vẹo giữa đường đời Để hồn đi lạc... chốn xa xôi Xác thân còn đó sao tơi tả Lạc lõng hồn ta... cõi rong chơi Ta biết trần gian có mấy người Hiểu lòng những lúc ta chơi vơi Ta cắt lòng ta đau tím vắt Để viết thành thơ... vệt máu đời Cuộc đời ơi hỡi cuộc đời ơi Duyên ta sao vẫn mãi không rời Ta vẫn yêu đời yêu lắm lắm Sao đời lại nỡ bỏ ta rơi??? Cũng đành say ngất bạn bè ơi Để khỏi khóc than giữa đất trời Để lòng ngạo nghễ nghêu ngao hát Sặc sụa cười vang những chuỗi cười...
Đời vắng em rồi say với ai Tác giả: Vũ Hoàng Chương Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu, Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu. Thôi rồi, tay nắm tay lần cuối, Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau. Trai lỡ phong vân gái lỡ tình, Này đêm tri ngộ xót điêu linh, Niềm quê sực thức lòng quan ải, Giây lát dừng chân cuộc viễn trình Tóc xoã tơ vàng nệm gối nhung Đây chiều hương ngát lá hoa dung, Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo, Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng. Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay. Buồn mưa, trăng lạnh: nắng, hoa gầy Nắng mưa đã trải tình nhân thế Lưu lạc sầu chung một hướng say. Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai. Ra đi chẳng hứa một ngày mai. Em ơi! lửa tắt bình khô rượu, Đời vắng em rồi say với ai? Phương Âu mờ mịt lối quê Nàng Trăng nước âm thầm vạn dặm tang Ghé bến nào đây, người hải ngoại Chiều sương mặt bể có mơ màng? Tuyết xuống phương nào, lạnh lắm không? Mà đây lòng trắng một mùa đông Tương tư nổi đuốc thâu canh đợi, Thoảng gió… trà mi động mấy bông
Nhân sinh tự cổ thùy vô tử Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh Dịch Người sinh ra đời ai không chết Giữ tấm lòng son với sử xanh Xuân phong mãng diện giai bằng hửu Dục mịch tri âm nan thương nan Dịch Gió xuân bốn mặt bao bè bạn Muốn tìm tri âm thật khó thay Tích niên, kim nhật, thử môn trung Nhân diện đào hoa tương ánh hồng Nhân diện bất tri hà khứ xứ? Đào hoa y cựu tiếu đông phong Dịch Năm xưa, cửa ấy, ngày nầy Mặt người cùng với mặt hoa ửng đào Bây giờ người ở phương nao? Hoa đào năm ngoái cười chào gió đông
Oán Khúc Tương Tư Lao xao ngoài ngõ Nắng đi hoang Hoa dại nhành khô óng sắc vàng Mây trời luyếnh loáng vươn tay ngọc Ngày vui vừa chớm đã sang ngang Bóng ta chợt hiện giữa núi sông Hóa thân thành Gió dạt tang bồng Tìm ai ươm thắm nhành nhung nhớ Quá khứ phù vân biết đợi không Dáng xưa huyễn hoặc dải buồn tênh Đường nay mấy nẻo quá gập ghềnh Ngõ vắng đìu hiu in bóng lá Rọi xuống nhân gian một bóng hình Từ lúc em đi hoa vẫn cười Vẫn lục bình tím sắc phai phôi Vẫn dòng sông chứa muôn thác bạc Mưa đời ướt đẫm áo anh thôi Từ lúc em đi nắng thay màu Đọng lại lưu bút chỉ đôi câu Dòng thơ tim tím thay người nhớ Sao biết tìm quên giữa bể sầu Giá như vẫn vẹn mối nghiệt duyên Tóc đâu hóa bạc sớm an nhiên Sóng gió trùng khơi giang hồ phủ Rỉ máu canh đêm những muộn phiền
Dễ và Khó Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó. Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình. Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhýng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình. Dễ là khi làm tổn thưõng một người mà bạn yêu thưõng, nhưng khó là khi hàn gắn vết thưõng đó. Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình. Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng. Dễ là khi nằm mõ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mõ. Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhýng khó là khi nhìn nhận một thất bại. Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhýng khó là khi đứng dậy và đi tiếp. Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó. Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thưõng, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày. Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình. Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó. Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất. Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động. Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin. Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho. Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó. Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây và mở một cánh cửa chưa đã. ....
Đêm nay rượu uống để ai say Biệt sầu ly xứ có ai hay Xa cách trùng trùng đau lữ thứ Biết đến bao giờ mới trùng lai
Tiêu sầu , đoạn khúc, hoạ cô liêu Trăm thương, vạn nhớ, gửi mây chiều. Rượu hồng, pháo nổ, vui xuân mới. Một duyên, ba nợ., thoáng bao điều Tàn thu, lá rụng, mưa lay lất Chớm hạ ,hoa tàn, nắng hắt hiu Thế nhân thương cảm đời ly biệt. Thiên đường hạnh phúc gió phiêu diêu
Em chỉ yêu anh... một chút thôi Chẳng thề chẳng hẹn, chẳng xa xôi Hai ta vốn dĩ là hai nửa Chẳng nợ gì nhau giữa cuộc đời....
Trăng đã khuất em xuôi dòng mộng ảo Giọt buồn ơi! sao lặng lẻ nơi này Ngày trống vắng, tàn đêm thêm trống vắng Có cánh buồn cũng lén lén bay qua Ngon giấc nhé, ru giấc nồng trôi nhẹ Dấu yêu ơi! xin hãy kết mộng lành Con bướm trắng có về quanh gối mộng Dỗ dành em trong giấc ngủ nồng say
Nắng? Phải chi say Em nghiêng ngã, Một giấc trưa ....Nồng..... Chếnh choáng vàng ly mật Đất trời lao vào nhau Điên loạn! Cuồng quay! Bất tận cười! Bất tận khóc! Bởi ai xé nát lời thề Đa đoan. Bạc phếch lối về bóng trưa.
Anh buồn em đâu biết, Anh khổ em đâu hay, Những nỗi niềm da diết, Biết cùng ai tỏ bày ? Ước là mây là gió, Lang thang bốn phương trời, Quên buồn đau khốn khó, Lãng du ngoài trùng khơi.
Bóng em đấy...! Một vệt dài loang lỗ Nghiêng ngã giữa đời để tìm 1 chữ " mơ " Mặc nhiên phố Em hoà mình vào xuôi ngược Chấp vá nụ cười Vội vã vẽ 1 niềm tin Em đâu hay... Phố như chú hề muôn mặt Hoan hỉ khóc cười Nhoà cả 1 giấc mơ