Box Thơ THAO THỨC

Thảo luận trong 'Box Thơ & Nhạc - Ảnh & Clip' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 28/8/16.


  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    EM ĐI CHỢ.


    Sáng ra em xách giỏ đi
    lòng vòng dõi mắt kiếm gì mua đây
    Đằng kia có bán khoai tây
    À à mua lấy thứ nầy nấu ăn

    Chị ơi! bán mấy một cân?..
    Chà chà mắc quá để lần sau đi...
    Chân em ghé chỗ bún bì
    Muốn ăn nhưng ngại "tốn tì" làm sao!

    Thôi thì bụng xẹp cồn cào
    Tạm chịu một chút thể nào cũng qua
    Quên ăn em bước tà tà
    Nhìn quanh nhìn quất tìm ra vòng ngoài

    Em đi thong thả bước dài
    Vừa đi vừa ngắm nghĩ hoài chưa ra
    Sáng nay mua món gì ta?
    Thật ngon, lại rẻ để mà còn dư

    Ồ kìa! gần chỗ bán lư
    Vừa ngon, vừa rẻ lừ khư đây mà
    Chân em bước vội ghé qua
    Một bó rau muống, được à sáng nay

    Kèm theo một ký hành tây
    Một keo chao bự, một chai xì dầu
    Bún ngon, bánh tráng trắng màu
    Bao nhiêu vừa đủ bỏ vào giỏ em

    Vịt nhà có sẳn thật mềm
    Nấu chao một bửa êm đềm sáng nay!......


    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    EM CÓ HIỂU.


    Anh chẳng bao giờ muốn dối đâu
    Vì nơi sâu thẳm sợ em sầu
    Lo hồn yêu dấu chìm đau khổ
    Lóng lánh trăng vàng lịm tắt đâu!

    Nén quả tim nầy, tiếng bạc thôi
    Xin đừng nghĩ ngợi đến tình tôi
    Vì phương xa đó mây ngàn đợi
    Cánh gió quay về để cuốn vơi

    Cho em an dạ bước lên xe
    Quên thuở năm xưa đuổi bóng dài
    Đôi bướm mơ tiên vào mộng cái
    Dưới vầng sáng tỏa thắm yêu ơi…

    Chiều nay lặng lẽ ngắm dòng sông
    Thao thức bâng khuâng chuỗi lớn ròng
    Có hiểu tại sao đành phải xót?
    Để rồi tan tác, ngóng thời gian!...


    Nguyễn Thành Sáng
     

  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    ĐỪNG BẬN TÂM ANH NHÉ


    Mình Ơi! Ngồi xuống gần bên
    Để anh trìu mến, nói lên nỗi niềm
    Tình em trong sáng êm đềm
    Như vầng lóng lánh bên thềm tỏa soi

    Xuân xưa năm tháng qua rồi
    Thuở yêu nồng cháy mặn mòi trôi xuôi
    Giờ đây nắng nhạt sau đồi
    Chiều tà dần đến, bến đời khách thưa

    Việc nhà bận rộn sớm trưa
    Vui lòng an phận, nắng mưa bốn mùa
    Đơn sơ, giản dị đủ vừa
    Nhẹ nhàng, êm ả, gió lùa dưới trăng

    Còn anh thơ thẩn năm canh
    Cây trồng bỏ phế, kiểng cành buông lơi
    Suốt ngày chỉ biết ầu ơi
    Thức thao diệu vợi, xa xôi lững lờ…

    Mình ơi! Đừng bận tâm mà
    Hãy toàn ý thắm trải ra giọt lòng
    Cho vần thơ đượm hương nồng
    Cho tình lai láng trên dòng đưa xa

    Mỗi ngày anh đọc ngân nga
    Em đây dào dạt , đậm đà, ngất ngây
    Được nghe, được tắm trăng đầy
    Bấy nhiêu cũng đủ tim nầy cảm rung

    Hồn anh vào cõi không trung
    Loang ra suối bể, trải cùng gió mây
    Thiết tha, cảm xúc tràn đầy
    Dịu xoa thống khổ, đọa đày thế nhân
    Xin anh đừng có băn khoăn!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    HỒN THI SĨ.


    Trót làm thi sĩ giữa trần gian
    Thường lặng suy tư, ngắm ánh vàng
    Dào dạt tâm hồn ngân sóng nước
    Tim tình lai láng trải mênh mang!

    Tôi yêu tha thiết sắc hồng nhung
    Thích ngắm hoa xinh chẳng lạnh lùng
    Cảm xúc tận cùng yêu vỡ mộng
    Rung lòng, ngưỡng vọng mảnh thanh trung

    Thương lắm biết bao cảnh đọa đày
    Trói vào thống khổ cuộc bi ai
    Xót xa tuổi ngọc chìm tơi tả
    Sỏi đá chân non bước dặm dài…

    Ghét đậm áng mù giăng phủ ám
    Che vầng sáng tỏ trải lung linh
    Oán cơn cuồng bạo từ đâu tới
    Vùi dập không gian rã bóng hình!

    Chán quá đâu đây chó sủa hoài
    Phá bầu êm ả giấc nồng say
    Cho đời bấn loạn thôi bình thản
    Vạn sáng tư duy héo guộc gầy…

    Tấm thân đơn độc dưới chiều tà
    Thao thức cho nhiều chỉ vậy thôi
    Chút giọt sương rơi trên đá cỏ
    Làm sao phấn bụi đủ tan trôi

    Thả cánh hồn bay giữa lộng ngàn
    Nơi đây khung rộng chuyển thênh thang
    Có mây, có gió cùng bầu bạn
    Có vạn hồn ai cũng lỡ làng!...


    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    NỖI NIỀM CỦA EM (2)


    Nhìn người ta mà tôi chua xót quá
    Chiếc thuyền đi êm ả dãy sông tranh
    Hứng khung trời long lanh vầng sáng tỏ
    Nhịp khua đều cuốn gió đẩy thêm nhanh!

    Trải xuân thắm tràn đầy trên mặt sóng
    Gợn lăn tăn nhè nhẹ dưới con thuyền
    Như tiếng đàn du dương lan tỏa rộng
    Dẫn đưa về cõi mộng bến trăng duyên…

    Còn đời tôi! Nửa độ đã chìm thu
    Ngày nhạt nắng, canh tàn ôm gíá lạnh
    Nụ xuân hồng chưa thành đà héo rủ
    Chuỗi mịt mờ, trăn trở duỗi năm canh

    Rất nhiều lúc thả buồn nơi diệu vợi
    Nhớ con đò, bến đợi thuở ngày xưa
    Nhớ lữ hành râm ran vui tiếng nói
    Những chiều về phơi phới ngắm mây đưa

    Bao trưa hè, phượng đỏ sắc buông lơi
    Tránh dạ nắng dưới tàn cây rậm lá
    Ngôi trường xinh hồn thương luôn ngóng đợi
    Sẽ một ngày gió thổi mộng bay xa…

    Giờ tất cả trôi về nơi dĩ vãng
    Dưới bóng tà thơ thẩn nghẹn âm u
    Nhẹ kéo tơ dịu ru niềm ai oán
    Để phôi phai nỗi hận khúc sầu ưu

    Tôi khao khát trong vòng tay tình ái
    Tiếng yêu em! Rất thật! Thật yêu em
    Mong được nghe ngọt êm lời thương nói
    Tha thiết từ vời vợi xóa trời đen!


    Nguyễn Thành Sáng
     

  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    HÃY QUÊN VÀ GIỮ HỒN XƯA ANH NHÉ


    Anh ơi! Hương thắm, sắc hồng hoa
    Nay đã tàn phai dưới bóng tà
    Thuở nhẹ lung linh ngàn tỏa sáng
    Giờ đây kéo lặn chốn non xa!

    Còn gì đâu nữa để anh chờ
    Ảm đạm, héo mòn, giữ cánh mơ
    Vọng bến sông thương, tìm sóng gợn
    Cả niềm canh cánh ngóng trăng trơ

    Biết chốn trời kia có đổi thay?
    Sao tình anh cứ gửi về ai
    Trải lòng vương vấn thời xưa cũ
    Sống chuỗi hắt hiu, với đọa đày

    Chẳng màng thân phận, cứ buông trôi
    Mặc nắng mưa sa, thả bóng dài
    Thắm thoát ráng chiều dần phủ tới
    Còn đâu nẻo sống, bước tương lai!

    Xin đừng lụy nữa hỡi anh ơi!
    Bể ái ngày xưa đã cạn rồi
    Ánh tỏ hôm nào đà khuất núi
    Chỉ vầng mây xám phủ đêm thôi

    Còn nghĩa sinh thành, công hoạn dưỡng
    Còn xuân, lắm mộng vẫn thênh thang
    Há chi một đóa hoa vườn vỡ
    Để cuộc đời ai phải lỡ làng

    Người ta thất vọng nếu trông anh
    Héo úa, khô khan, rủ lá cành
    Cánh gió một thời tung biển sóng
    Lẽ nào chìm xuống, rã tan nhanh!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    TÌNH THI SĨ


    Cánh hồn Thi Sĩ chuỗi thời gian
    Thao thức, suy tư cuốn mảnh vàng
    Lai láng tâm tình ngân sóng nước
    Quấn bầu lộng gió trải mênh mang!

    Tiếng lòng êm ả tợ như nhung
    Vướng khổ tha nhân lắm lạnh lùng
    Nhẹ bước len sâu vào cõi mộng
    Dạt dào, thanh thoát vút không trung

    Thống thiết cảm sâu cảnh đọa đày
    Quại quằn, day dứt trước bi ai
    Thiết tha, lưu luyến ngàn khôn tả
    Rải chí thênh thang tận chốn dài

    Khắc khoải khi trời mây phủ ám
    Thương trăng tơi tả sợi lung linh
    Buồn trông phong vũ từ xa tới
    Quét sạch âm u, dựng xác hình!...

    Nhưng rồi Thi Sĩ lại u hoài
    Bởi choáng ngợp đời rượu chuốc say
    Khoả lấp muội mê cơn giả thản
    Tạm phai nhòa nhạt, ảnh trăng gầy

    Chiếc bóng cô đơn ngắm dãy tà
    Nát lòng cho lắm chỉ mà thôi
    Đành về bậu bạn cùng sương cỏ
    Vạn mối thu sầu thả nổi trôi

    Thơ thẩn, bâng khuâng giữa lộng ngàn
    Bởi từ diệu vợi có thênh thang
    Hồn mây lững thững vương tình bạn
    Điệp khúc tri giao, phá lỡ làng!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Thần Tài

    [​IMG]

    TÌNH YÊU VÀ NGHỊCH CẢNH


    Ôi! Tình yêu và nghịch cảnh!
    Tái tim ta, héo hắt cõi âm u
    Đã bao ngày sương mù giăng kín nẻo
    Ôm nỗi sầu thắt thẻo ngóng trời thu!

    Em thương ơi! Giờ nầy em có hiểu?
    Ngã ba đường rã rệu ghị chân anh
    Biết làm gì để trăng còn mãi chiếu
    Ngọn phất phơ vẫn dịu mát hồn xanh

    Gặp lại nhau sau gió vờn sóng biếc
    Cánh hồng hương ly biệt lại quay về
    Từng tối chiều luyến lưu ngàn da diết
    Điệu êm đềm, tha thiết trổi lê thê…

    Lễ đính hôn kết chặt mối tơ hồng
    Thuyền mộng đi trên dòng sông êm ả
    Bỗng từ đâu kéo gió chuyển cuồng phong
    Thổi dập tới đẩy tông vào ghềnh đá!

    Anh tai nạn ngặt nghèo trong bạo bệnh
    Bao dụm dành chờ định cuộc thành thân
    Đổ sạch hết cứ mãi lắc tròng trành
    Rơi dòng xoáy, dập dềnh trên biển hận

    Cứ dây dưa bào mòn dần thân xác
    Bước tương lai, vật chất chỉ còn không
    Luyến lưu nhiều, nát lòng, từng đoạn nhạc
    Cả vạn lần ánh bạc loãng trôi sông…

    Hồn sĩ khí quyện tình ai bật thẳng
    Chẳng gục đầu buồn chán nhỏ lời than
    Không để giạt trôi dần vào nẻo tận
    Đôi rã rời cố thẳng ghịt hồn trăng
    Ba mươi năm thắm thoát tự bao lần!


    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này