THƠ : Chắc bây giờ Anh không về nữa Để chiều nay mây tím giăng sầu Để con bướm thật xinh hôm trước không còn quen lối cũ-tìm nhau Mình quen nhau như một cơn mơ Anh và em như đôi chim nhỏ mãi chuyền cành...chim kia vui hót bài Tình Ca ...ôi đẹp làm sao!!! Những lời Yêu của ngày hôm nao Em vẫn còn giữ trong tim mãi dù người xưa không quay về lại Để cho em lòng bâng khuâng Buồn Em vẫn nhủ lòng " Hãy Quên Đi" vì Người Ta chắc gì còn nhớ... Những dấu yêu chân tình một thuở theo chân Người...đi xa xa rồi... __________________Chim QUYÊN lẻ Bạn___________
THƠ : Hôm nay em trả lời tin nhắn cho Anh ...đã mấy ngày rồi-em bắt Anh chờ đợi- (câu trả lời này...không thể nào nóng vội...) nhưng sao giờ em vẫn còn bối rối...Anh ơi!!! Câu hỏi của Anh...em rất khó trả lời em biết trả lời sao...khi những điều em nói có thể sẽ làm cho Anh...khổ đau xin Anh hiểu cho em...không thể nào đâu!!! Em không thể nào dối lòng mình được để nói yêu Anh-mà không đắn đo gì vì lời đã thốt ra...lấy lại làm sao đây? khi sự thật...không như Anh mơ ước? em và Anh là hai điều trái ngược như con đường ngược chiều-không chung lối cùng nhau như bóng với hình-mãi đuổi theo sau không thể nào hòa chung làm một... Anh sẽ không thể nào có được Hạnh Phúc với một người...không hề Yêu Anh... __________Chim QUYÊN lẻ Bạn____________
THƠ : MƠ VỀ EM Ở PHÍA KHÔNG EM Anh vẫn biết em đã chẳng của anh Của ai đó có lẽ anh không biết Nhưng trái tim anh vẫn hoài tha thiết Cảm nhận cùng em vị đắng của tình yêu... Em cũng đau vì thiếu vắng người yêu Anh cũng đau, đau vì yêu lạc lối Trong trái tim có chi mà mang tội Mang tội yêu người, người không riêng ta Em đừng khuyên anh tìm giấc mơ hoa Với ai đó bằng tình yêu họ có Em đã hiểu tình yêu là kẹo nhỏ Tan dần rồi, có dễ ngọt thơm hơn? Trong tủi buồn hay tha thiết, cô đơn Anh vẫn mãi có đâu hờn có trách Chuyện tình yêu muôn đời trong trang sách Chỉ đẹp khi tình dang dở mà thôi... Anh làm thơ giãi bày những chơi vơi Anh làm thơ để che đầy khoảng trống Nhưng chiếc thuyền mơ gặp cơn biến động Chở những mong manh theo sóng tan nhanh Cũng có những lần anh bắt gặp hạt mưa long lanh Như giọt nước mắt trong ngần em nhỏ xuống Giọt nước nước mắt sẽ vơi đi phiền muộn Nhưng em ơi anh nào có được để phai đi... Dù em bướng bỉnh, nông nổi điều chi Nhưng đó là lời lẽ trái tim em mách bảo Đối với anh chàng trai cao ngạo Gục ngã thật lòng khi đối diện cùng em Mong em sẽ gặp được những dịu êm Và em sẽ là nàng tiên hạnh phúc Dù dòng đời bến trong bến đục Anh mãi mơ về em...ở phía không em. __________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)__________
THƠ : Có bao giờ em nhớ đến anh không ?... _____________Thơ han Lê Trung Tín____________ Có bao giờ em nhớ đến anh không ? Vào những đêm mưa buồn trải dài phố thị Có bao giờ trong những cơn mơ - mộng mị Thoáng chạnh lòng em nghĩ đến anh ! Gió vẫn rì rào những câu hát ngày xanh Sao tình yêu vẫn còn mong manh quá ? Tiếng yêu ngày nào ai trao vội vã Để giờ đây rơi rớt bất ngờ ! Có bao giờ em đọc lại những câu thơ Anh tặng em vào buổi chiều nhạt nắng Con phố cũ đôi tình nhân đã vắng Để cây buồn, lẳng lặng lá rơi rơi ... Có bao giờ trở lại, thời gian ơi ... Để mây mưa không còn buồn man mác Để đôi chân không còn lầm lạc Mãi lang thang không nhớ nổi đường về Em có còn nhớ câu hát tình quê ? "Muối mặn gừng cay" ân tình đến thế ! Nên giờ đây làm sao có thể Quên một người anh đã đợi mong. Có bao giờ em nhớ đến anh không ?... _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Bản Tình Cuối _________________Tiếng Hát Bằng Kiều_______________ Mưa có rơi và nắng có phai trên cuộc tình yêu em ngày nào Ta đã yêu và ta đã mơ, mơ trăng sao đưa đến bên người. Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa. Mây có bay và em có hay ta ngại ngùng yêu em lần đầu. Ta đã say hồn ta ngất ngây men yêu thương đã thấm cuộc đời. Một lần nào đó bước bên em âm thầm một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người. Yêu em ta yêu em như yêu tuổi ngây thơ. Bên em bên em ta hát khúc mong chờ. Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay Mưa đã rơi và nắng đã phai trên cuộc tình yêu em ngày nào Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc màu. Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người
Dấu Tình Sầu _______________Tiếng Hát Bằng Kiều__________________ Chiều còn vương nắng để gió đi tìm. Vết bước chân em qua bao nhiêu lần. Lời ru đan ngón tay buồn Ngàn năm cho giá băng hồn Tuổi gầy nồng lên màu mắt... Trời còn mây tím để lá mơ nhiều. Lá khóc trên mi cho môi ươm sầu. Chiều lên đỉnh núi ngang đầu Nhặt thương cho gót dâng sầu Giận hờn xin ngập lối đi. Đàn dâng tiếng phong kín tuổi buồn Đường hoang vắng cho lá về nguồn Người tìm đến xin gợi nỗi hờn. Từ khi gió mang đấu địa đàng Đường lên đá che vết nồng nàn... Người còn nhớ mãi hay quên lời. Và người tìm đến giọng hát mơ hồ. Vết bước năm xưa nay vương âm thầm. Hàng cây mơ bóng bên đường Gọi người khi nắng phai tàn Gọi tình yêu vào lãng quên.......
Không Phải Tại chúng Mình Quang Lê - Hà My Không phải tại em cũng không phải tại anh Tại Trời xui khiến nên chúng mình yêu nhau Tình nồng thắm biết bao lúc ông Tơ bắc cầu Bà Nguyệt nối chữ yêu vui trọn buổi ban đầu Rồi thời gian lướt mau tình ta úa màu Đàn dâng phím sầu đầy thương đau khi tình héo Không phải tại anh, cũng không phải tại em. Tình yêu! tình yêu như hoa nở đẹp xinh khi xuân đến anh ơi Làm thân hoa cho người ta hái Hè sang sắc thắm hoa dần tàn Thu đến nghẹn ngào rồi heo mây kéo sang mùa đông Làm hoa kia chết trong lạnh lùng Không phải tại em cũng không phải tại anh Tại đời đen trắng nên chúng mình xa nhau Mình từng nói đã lâu dấu đi chung chuyến tàu Người về bến khác nhau không hẹn đến nơi nào Thì ngày nay có sao mình không trách người Mình không trách mình đời đổi thay như màu áo Không phải tại em cũng không phải tại anh
Căn Nhà Màu Tím Quang lê - Mai Thiên Vân Chiều nhìn qua đầu ngõ, dâng dâng niềm thương nhớ dáng xinh xinh một người. Ðược nghỉ hai ngày phép, mất hai hôm làm quen em mới cho mình biết tên. Cuộc đời chinh chiến, quanh năm với bưng biền, thì gót liễu mong manh, làm sao bước song hành Anh chỉ e ngại, gió lay nụ tầm xuân vừa hé... Chiều nào khi về bến, ngang căn nhà màu tím biết em đang trộm nhìn. Vào mộng chưa tỏ lối bến mơ đang chờ nơi chưa thấy ai vừa ý thôi. Đời người con gái, mơ sa giữa lưng trời, hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi luống hoa cười. Ai chẳng mơ, gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng... Đời anh đây đó mười phương, gặp em anh đã thương, càng thương. Thương đôi môi đầy nhựa sống. Thương tia mắt dào dạt sóng. Tuổi ngọc xuân son, nét ngà uốn trăng tròn Ðời em cao vút Trường Sơn gặp anh em ước mong gì hơn. Cho anh bông hồng còn thắm, cho anh trái ngọt vườn cấm, và còn cho nữa tiếng ru trẻ thơ. Nẻo đời muôn vạn lối, yêu nhau vì lời nói, mến nhau qua nụ cười. Dặn dò thêm lần cuối, sách trao cho bầy em, lưu bút ghi vài đứa quen. Ngày lành hăm sáu, hai mươi chiếc xe màu chở đám cưới cô dâu cài hoa trắng trên đầu. Ta nhìn nhau, tia mắt trao một nụ hôn ban đầu ...!
Hãy Quên Anh Nguyễn Hoàng Nam Hãy cho anh ôm em một lần cuối cùng Vì ngày mai anh đi về một nơi xa Em hãy gom hết kỷ niệm chúng mình Và hãy đốt hết đi hỡi em Vì anh đã không giữ được lời hứa ngày xưa. Đừng gọi tên anh những lúc thấy buồn Và đừng khóc khi em một mình em ơi Em hãy hứa với anh một điều Rằng em sẽ quên anh nhé em Và hãy hứa... hãy hứa với anh đi em. Ngày mai ta xa nhau rồi Đường tình yêu sẽ chia làm đôi Từ nay em ơi con đường vắng bóng anh rồi. Phải thật vui em có biết không? Tìm cho em lấy một hạnh phúc Hãy quên anh đi Vì quên anh em mới có hạnh phúc
Hãy Xem Là Giấc Mơ Chu Bin Có buồn đau cùng phải chịu thôi hỡi em Vài hôm nữa thì em đã đi theo người Có ai muốn sớt chia tình đâu hỡi em Vì đôi ta chỉ có duyên không nợ nhau Chuyện gì đến cuối cùng cũng đã đến Thì thôi anh xin chúc em bên người Sẽ hạnh phúc, ấm êm đừng lo tới anh Mà mất đi tương lai tốt đẹp người ơi Rồi từ đây đôi ta 2 lối, đường của em em cứ bước đi Và hãy xem như 2 chúng ta chưa từng gặp Ngày mai lỡ nếu có gặp nhau Một hai câu quan tâm đến nhau Rồi đi thôi đừng để trái tim ngậm ngùi Và hãy quên anh đi người ơi Hãy xem như là một giấc mơ Vì đôi ta đã đến với nhau quá bất ngờ Thời gian cho đôi ta đã hết Người hãy đi đi lưu luyến chi Hãy xem như ngày qua chúng ta sống tạm mà thôi! ............ .
THƠ : Hôm qua em gặp lại Anh Dường như đã thành xa lạ... mình đi lướt qua nhau...vội vã quên cả cái gật đầu chào... Đêm em về...nghe chua xót làm sao!!! ...và nước mắt đã lăn dài trên má không biết là tại em hay ai mà giờ mình chia hai lối rẽ... ...Đưa hai đứa mình...đi về đâu... về cuối đường không thấy bóng nhau và ngày mai...biết trong Hạnh Phúc có còn nhớ...tình yêu ngày nào??? ...có bao giờ nghĩ đến không Anh... câu cuối cùng mà Anh đã nói "những Kỷ Niệm này-Anh ghi nhớ mãi và Anh sẽ không bao giờ quên em" Giờ mình em ngồi đây...em khóc Em nhớ Anh...giờ đã xa xôi nhớ Tình Yêu-một thuở...xa rồi chắc theo Anh...không còn trở lại Kỷ Niệm ơi...em còn nhớ mãi... ____________Chim QUYÊN lẻ Bạn_____________
THƠ : Em và Anh là bạn rất lâu Mình hiểu nhau trong từng câu nói Những gì em tính hỏi... Anh đã biết câu trả lời Hai đứa thường rủ nhau đi chơi trong những tối có trăng hay những chiều mưa tầm tã Hai đứa phải chạy trú mưa...vội vã cùng cười đùa...hứng từng giọt mưa rơi Em hoảng hốt nhìn trời...đã sắp tối rồi còn Anh thì mong mưa thật lâu...như thế!!! Khi lớn lên...em thích nghe Anh kể những cô bé chung trường tặng Thơ cho Anh thích nghe Anh kể những lần hò hẹn (...nghe xong...sao mà nước mắt rưng rưng...) Còn Anh thích nghe em kể về những chàng...khờ dại đã đi theo sau em như cái đuôi (...để khi tan trường-Anh đến trước cổng rồi- chờ đưa em về...như chàng vệ sĩ...) Hai đứa vẫn cứ hoài như thế... Vẫn khoe nhau về những người iu em an ủi khi biết Anh và người ấy giận nhau Anh cũng sẻ chia cùng em...khi em và người ấy giận Rồi một hôm...chợt em muốn khóc khi biết Anh đi với người yêu ngày cuối tuần chẳng còn dành cho em nữa đâu chẳng rủ em đi chơi như ngày trước nữa Rồi một hôm...bỗng dưng Anh buồn khi em không trả lời tin nhắn không bắt máy...hay em đi vắng? Hay... hình như em đi chơi với ai. Sao hai đứa mình cứ mãi Dấu Tình Yêu nơi nao? Sao hai đứa mình cứ mãi Dối lòng mình...tại sao??? ____________Chim QUYÊN lẻ Bạn______________
Hẩm Hiu Một Mình Mai Thiên Vân Xao xuyến bến sông xuôi con nước ngược dòng Mấy mùa trổ bông thương cây khế đợi trông Có người ra đi bỏ quên lời hẹn ước Để ai một mình, thui thủi ánh trăng non Khô héo mắt ai theo năm tháng miệt mài Dáng người mảnh mai nghe rưng rức bờ vai Nhớ người ra đi để thêm buồn chợ vắng Ai hát thì thầm, câu vọng cổ tương tư Ơi chàng ơi, nỡ phụ tình em Chàng nỡ sao đành Sáo bay lạc đàn thở than sớm tối Ngựa ô kiệu vàng, lạc lối về dinh Câu hát não nề Gió thổi năm canh, nghe đàn ai Đàn ai xuông xề tình dở dang Dở dang hẹn thề Ơi chàng ơi, nỡ phụ tình em Chàng nỡ sao đành Nắng mưa tội tình nỉ non mái lá Quạ kêu lục bình đợi cá về sông Than vắng thở dài Xóm nhỏ mưa giông Em ngồi đây chờ mong bóng hình Đời hẩm hiu, hẩm hiu cái một mình
Dấu Chân Kỷ Niệm Mai Thiên Vân Chuyện tình đôi mươi chan chứa không bao giờ vơi Như dòng suối tình êm ái Có anh và em còn ai còn ai nữa Đã yêu nhau trong cuộc đời Chuyện mình từ một chiều dừng chân trú mưa Ta bên nhau nhìn công viên lá đổ Tuy chưa quen mà sao tình như đã dẫu ngoài còn e Trời làm mưa tuôn nên khiến xui anh gặp em Cho mình kết lời hẹn ước Cớ sao trời cho tình yêu rồi ngăn cách Mấy ai không rơi lệ sầu Tình vừa nồng thì vừa được tin xót thương Em ra đi về bên kia cõi đời Xe tang lăn buồn trong lòng hố vắng khóc em âm thầm Ôi em về đâu vùi lấp mối duyên đầu Em ơi còn đâu tuổi xuân mình đang chớm Nay em về đâu về thế giới xa nào Cho đời hiu hắt như nghĩa trang Một mình lê bước anh đến công viên ngày xưa Nghe làn gió buồn xao xác Ngỡ linh hồn em tựa theo ngàn cơn gió Oán than khóc duyên ban đầu Này là vườn kỷ niệm ngày ta mới quen Đây công viên chiều xưa thêu mối tình Nay không em vườn hoang buồn xơ xác nghĩa trang lạnh lùng !
Đường xưa - Bằng Kiều Bước trên đường về anh thương nhớ em âm thầm Nhớ bao hẹn thề xưa êm ấm Những trưa hè tình dâng lên đắm say vô bờ Em nói bằng tiếng thơ mong chờ. Tiếng yêu ngày nào cho anh nhớ em tơi bời Với bao ngọt ngào ta vun xới Ðã không còn đường xưa thơm nắng môi em hồng Tan nát rồi giấc mơ hương nồng. Với bao muộn phiền em trông ngóng anh bao miền Hỡi anh ngọt ngào sao hoang vắng Xót xa này từng đêm thao thức em đong đầy Ðêm vẫn là những đêm hao gầy. Bước trên đường đời em mơ thấy anh tươi cười Với bao hẹn hò tan trong gió Những ân tình đời chưa cho sớm mai yên bình Ta vẫn còn đứng đây riêng mình. Rồi ta sẽ bước chới với khi người khuất xa chân trời Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi Sẽ thấy bóng tối vây từng nỗi đau xanh ngời Xa vắng rồi những khi bên người. Rồi ta sẽ thấy thấp thoáng bao lần tóc em bay dài Thấy bóng dáng yêu thương ngày mai Với những tiếng hát yêu người thiết tha mơ màng Ta gói trọn giấc mơ phai tàn.
Nửa hồn thương đau - Bằng Kiều Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa Cho tôi về đường cũ nên thơ Cho tôi gặp người xưa ước mơ Hay chỉ là giấc mơ thôi Nghe tình đang chết trong tôi Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào Anh ở đâu ? Em ở đâu ? Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất Và tiếng hát và nước mắt Đôi khi em muốn tin Đôi khi em muốn tin Ôi những người ôi những người Khóc lẻ loi một mình Khóc lẻ loi một mình...
THƠ : Dẫu Hãy hát cùng anh dẫu năm tháng qua rồi Con thuyền ấy đã xuôi dòng cổ tích Thôi cứ bình yên, thôi đừng day dứt Có những nỗi buồn phải gửi lại thời gian Ngõ nhà anh hoa mướp đã nở vàng Như thầm đợi một lần em qua đó Hãy trở lại dẫu chẳng còn thương nhớ Em sẽ hay còn bao chuyện bất ngờ Chia xa rồi chợt tiếc nuối ngày xưa Dẫu anh biết còn nhiều điều vụng dại Thời gian trôi đi, thời gian không trở lại Chỉ sắc hoa xưa là đúng hẹn trở về Thôi cứ nhẹ lòng để năm tháng trôi đi Cây đàn cũ rêu phong cùng ký ức Chênh chao thế dấu yêu nào có thực Mà vẫn chờ em đến hát cùng anh? __________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
THƠ : Khi yêu, Người ta cũng thích mưa Những cơn mưa đôi khi hay lạ Như là tình yêu đến bất ngờ Bối rối chút thôi mà ...lãng mạn Nên khi yêu, người ta cũng thích mưa! Khi yêu người ta không cần dù Mưa sẽ làm mềm hai trái tim ...phòng thủ Người con trai che mưa cho bạn gái Bằng đôi tay và chiếc lá gầy. Khi yêu, người ta thích ngắm mưa Mưa dài buông lơi như nỗi nhớ Khi nhớ người ta hay tưởng tượng Nên mưa cũng có một hình hài Mưa nghiêng nghiêng anh nhớ dáng em gầy Mưa rả rích như em đang hờn dỗi Mưa lao xao là thoảng lời em nói Mưa ầm ào là - anh yêu em Khi yêu trái tim sẽ rất mềm Bạn biết đó, mềm như là mưa vậy Tình yêu đôi khi lung linh và... dễ vỡ Nên khi yêu người ta biết yêu mưa ! ________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
KHÚC THỤY DU _______________Tiếng Hát Tuấn Ngọc_____________ Hãy nói về cuộc đời Khi tôi không còn nữa Sẽ lấy được những gì Về bên kia thế giới Ngoài trống vắng mà thôi Thụy ơi, và tình ơi ! Như loài chim bói cá Trên cọc nhọn trăm năm Tôi tìm đời đánh mất Trong vũng nước cuộc đời Thụy ơi, và tình ơi ! Đừng bao giờ em hỏi Vì sao ta yêu nhau Vì sao môi anh nóng Vì sao tay anh lạnh Vì sao thân anh rung Vì sao chân không vững Vì sao, và vì sao ! Hãy nói về cuộc đời Tình yêu như lưỡi dao Tình yêu như mũi nhọn Êm ái và ngọt ngào Cắt đứt cuộc tình đầu Thụy bây giờ về đâu
...Tặng MỘT NGưỜi của Một Thời Đã Xa... THƠ : Hôm qua em nhận được thư Anh với những lời trách móc -những lời mà Anh dành cho em sao quá đớn đau- mình có là gì đâu mà lại oán trách nhau? mình có yêu nhau đâu mà trách em bội bạc? ...Hãy để tình cảm xưa như làn gió mát thổi vào hồn em những cảm xúc ngọt ngào những lời mến thương -Anh dành cho em ngày nào- Hãy để cho em...nhớ mãi Em vẫn nhớ những ngày xưa thân ái... Em là cô bạn dễ thương-Anh thường nói thế mà- ngày sinh nhật em-Anh tặng hoa và anh tặng nhiều quà nhưng quan trọng...là Anh đã dành cho em nhiều ưu ái nhất Lúc đó em nghĩ là...Anh rất thật không như Anh...rất khách sáo sau này vì lúc ấy Anh đã có nhiều sự đổi thay ...và Anh đã không có thời gian...để nghĩ về em như xưa nữa... Cả những chuyện rất giản đơn-Anh cũng không còn nhớ ngày 8/3-Không một bông hoa Anh chúc mừng em Anh đã không quan tâm-em rất tủi...Anh biết không? vì chắc trong mắt Anh...em không là...gì cả!!! Những bài Thơ từ đó thưa dần...rồi xa lạ... anh chỉ còn là người khách tình cờ ghé đến thăm em -môt chút-rồi thôi... vì Anh đã có nhiều niềm vui...nơi khác... Em vẫn thường nghĩ đến Anh và thấy buồn man mác Em vốn là người nhiều Tự ái-Anh biết mà- Đừng để một khi em đã ...đi xa ...thì mãi mãi ...không quay về đâu ...Anh ạ!!! ...Em và Anh như lửa-nước không thể nào hòa hợp như đường ngược chiều-không thể gặp nhau em chỉ là Bạn thôi...cũng đã không được rồi nên dừng trách gì em...khi chia tay Anh mãi mãi... Đừng tiếc em chi...một bông hoa dại Nở lẻ loi ở giữa vườn Hồng ...Hãy để cho em còn chút bâng khuâng khi chợt quay về kỹ niệm... ...đừng nói làm chi -những lời trách móc mình có yêu đâu mà bội bạc hỡi Anh? đừng hối tiếc chi...một chút nắng mong manh hãy để tình Bạn năm xưa...như ngọn gió trong lành vẫn thỉnh thoảng...cho em nhiều xúc cảm để em mãi dành cho Anh nhiều trìu mến Dẫu kỷ niệm ngày xưa...giờ đã xa rồi... Đừng trách chi em...đừng nuối tiếc...người ơi đã mất rồi...không thể nào tìm lại... ...Em là một bông hoa-chung quanh nhiều bướm lạ- Nếu ai yêu em chân thành-Em sẽ Yêu-Thế thôi... ________________Chim QUYÊN lẻ Bạn_____________