Vết Thương Cuối Cùng Hồng ngọc Người vừa tặng ta vết thương đau ngọt ngào Chẳng nợ gì nhau, hãy để tình ta bay cao Từ vào cuộc vui đã chớm nghe lừa dối Che dấu trên nụ môi những lời yêu quá tả tơi. Thà một lần đi cách xa nhau ngàn đời Cho lệ này ngừng rơi, tiếng cười còn vương trên môi Người vội vàng lên, nhan sắc chưa tàn úa Mai mốt xa cuộc vui, chẳng còn mong những ngọt bùi. Từ đây xa rồi đôi cánh tay mơ Từ đây giã từ lời nói điêu ngoa Từ đây chỉ còn lại mình ta Già thêm tuổi chia xa Tiếc cho ngày đã qua. Đường tình vừa xa, xác thân đau rã rời Nhưng một lần này thôi để rồi từ nay yên vui Cuộc đời buồn tênh nên lẻ loi tìm đến Ta cám ơn tình nhân đã dìu ta đến mộ phần.
THƠ : TÔI CHỈ CÓ MÌNH TÔI Tôi chỉ có mình tôi Ở cũng vậy mà đi cũng vậy Bỗng một ngày nào đấy Tôi mặc kệ đời, đời cũng chẳng cần tôi Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi Ðến cũng được mà đi cũng được Sống trên đời ai biết trước Bởi có khi thua được cũng bằng nhau Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ Vậy thôi là cũng đủ Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người Tôi một mình mê mải rong chơi Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng Giọt nước mắt nào mằn mặn Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng Tôi một mình ngơ ngẩn số không Chỉ muốn một mai cựa mình tỉnh giấc Làm một điều gì nhỏ nhặt Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời Tôi một mình và chỉ một mình tôi Ðời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá Muốn được là tất cả Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng Tôi một mình ngơ ngác có và không Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có Nên suốt đời lọ mọ Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên . ________________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm) CÁT ĐỢI Nguyễn Việt Chiến Cát chiều bay sẫm bến sông Thương con đò ngược mùa đông chưa về Lối mòn bạc cỏ may đê Chiều mòn rỗng tiếng chim gì kêu đau Sóng đêm tự bến sông nào Theo trăng về thức dưới màu mây xưa Tôi hoang vu, cát hoang vu Trăng là người khách qua đò đêm nay Cô đơn xuống một đò đầy Tôi chờ ai phía bên này mùa đông Cát còn bay trắng bến sông Người còn đi trắng mùa mong ước này Tôi cầm hạt cát trên tay Đêm không còn ấm như ngày có em Tôi cầm cả chính tôi lên Câu thơ nhặt được phía miền quạnh hiu Câu thơ như cát mỗi chiều Đem theo chút ấm nắng nghèo vào đêm...
TÌNH VẪN ĐƠN CÔI ___________________Tiếng Hát Nguyễn Phi Hùng____________________ Bao nhiêu năm qua tôi vẫn mãi đi tìm . Tìm một cuộc tình để giải thoát con tim . Con tim khô đi vì những nỗi ưu phiền . Của cõi lòng này đang rực cháy . Tìm em ở nơi đâu trong cõi đời . Từ non mòn hoang vu hay biển khơi . Còn bao ngày trôi qua trong kiếp người . Cùng em đi hết con đường kia . Người đi về phía những tiếng nói của định mệnh . Còn anh lặng lẽ với nếp sống của riêng mình . Từ ngày tóc xanh cho đến khi phai rồi . Tình ơi sao còn hoài đơn côi. Rồi anh nằm xuống giữa buốt giá của cuộc đời . Tình yêu nào đấy cũng đến lúc sẽ cạn lời . Chỉ còn bóng em trong trái tim phiêu bồng . Chìm khuất giữa tháng năm đời kia . Chìm khuất giữa hố sâu linh hồn . Chìm khuất giữa tháng năm đời kia . Không Đề Có lẽ nào dù chỉ một thoáng thôi Anh chẳng nhớ những gì trong kỷ niệm Hoàng hôn xuống, bầu trời loang sắc tím Áng mây mù rơi rớt tận tim em. Có lẽ nào chỉ mới đó đã quên Lời yêu thương một thời anh vẫn nói Có đôi lúc em vẫn thường tự hỏi Xa anh rồi em biết tin ai? Chẳng thể nào kỷ niệm dễ nhạt phai Với riêng em khi quanh đây còn đó Nắng vẫn rắc đầy trên lối nhỏ Mưa thì vẫn thế, khác gì đâu. Có lẽ nào anh đã vội quên mau Trang thư cũ đến giờ em vẫn đọc Lòng cố nhủ, thôi đừng buồn đừng khóc Xót xa nhiều thì cũng vậy mà thôi. Biết rằng anh giờ đã quá xa xôi Ngày tái ngộ không bao giờ còn nữa Em không trách anh đã quên lời hứa Vì lẽ nào anh đã hết yêu em? (Sưu tầm)
Giọt Lệ Sầu - Chế Linh Giọt lệ này em cho anh hơn tất cả. Giọt lệ sầu em đã giết trọn tim anh. Đêm hôm nay trên cánh tay này, Ta cho nhau những lời nồng say. Chuyện tình mình xây bằng nước mắt, Có bao giờ tan vỡ đâu em? Lời thề nguyện muôn năm sau anh vẫn nhớ. Nụ cười này, đôi mắt đó làm sao quên. Anh xin hôn hôn lên suối tóc mềm Cho anh đi trong mộng thần tiên Từ giờ này anh nâng giấc ngủ triền miên. Lời buồn nào trao hết đi em Vì tình yêu đôi ta là thế Quên muộn màn, yêu trong vội vàng Chưa cạn lời đêm đã vội tan. Còn buồn nào hơn phút chia tay Tìm nụ hôn cho nhau lần cuối Em bùi ngùi, anh lo sợ nhiều Trên đường về, đêm vắng đìu hiu. Tàn hẹn hò, em suy tư, anh thức trắng. Gần một người, sao vẫn thấy lòng cô đơn. Khi xa em, đau buốt tâm hồn. Nghe quanh đây, đâu cũng là em. Và từng hồi, ngoài hiên lá rụng buồn thêm.
mùa Thu Chết - Julie Quang Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo Anh nhớ cho...mùa thu đã chết rồi Đôi ta sẽ không tao phùng được nữa mộng trùng lai...không cứ ở trên đời... Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo, Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi Mùa thu đã chết, em nhớ cho mùa thu đã chết Em nhớ cho mùa thu đã chết... Đã chết rồi, em nhớ cho. Em nhớ cho đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa Trên cõi đời này, trên cõi đời này. Từ nay mãi mãi ko thấy nhau, Từ nay mãi mãi ko thấy nhau, Từ nay mãi mãi ko thấy nhau. Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo, Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo, Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em. Vẫn chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ em, Vẫn chờ, vẫn chờ... đợi em.
THƠ : Đã có lần ...em đã rất Yêu Anh Một người con trai thông minh-hiền lành-đức độ Anh đã đến dịu dàng như cơn gió thổi vào tim em-ngọn lửa nồng nàn- Em đã yêu ...yêu rất vội vàng vì em thấy chẳng có ai hơn thế... Anh đã cho em một tình yêu như thể dòng nước trong tưới mát những bông hoa Anh đã yêu quý em như ngọc như ngà Anh đã cho em những ước mơ Hạnh Phúc... nhưng Tình bỗng vỡ tan trong phút chốc cành hoa rơi...bình ngọc đã vỡ tan... Tình Yêu em đành thôi đã dở dang Em buông tay...và Tình Yêu đi mất... Trái Tim em...bỗng nhiên bừng tĩnh giấc Sau bao ngày say ngủ bởi ...Yêu Anh Em mới biết tình yêu rất mong manh chẳng là Thiên Đường như em thường nghĩ... ........ ___________Chim QUYÊN lẻ Bạn_______
THƠ : Em đã cúi đầu chịu thua định mệnh em bằng lòng .,..chấp nhận xa Anh bởi có những điều em không hiểu nỗi tại vì sao...duyên nợ không thành? Tại vì sao Anh...tại vì sao? vì sao Anh lại lặng im đến thế? khi Anh đã từng nói Anh không thể xa được em...dù chỉ một ngày? mà bây giờ...tình sắp tan như khói như mây Anh lại chấp nhận từ " Dang Dở " ấy? Sự chấp nhận của Anh làm em đau biết mấy Anh bây giờ yếu đuối đến vậy sao anh đã từng nói trong từ điển Tình Yêu Không hề có từ "Dang Dở" nhưng sao bây giờ Anh lại nỡ để cho em xa Anh thế này sao... Lời yêu thương Anh trao em hôm nào sẽ làm trái tim em muôn đời thổn thức Anh đã muốn quên mà sao em cứ nhớ ...Dẫu đôi mình cách trở từ đây... ________________Chim QUYÊN lẻ Bạn__________
THƠ : Có những vết thương không sao lành lại được Cứ mỗi đêm về lại cào xước trong tim khi chung quanh cảnh vật im lìm chỉ còn em với ngọn đèn và bóng tối... Em đã làm thật nhiều câu Thơ dang dở nhưng chưa ráp thành một bài Thơ nguyên vẹn được đâu bài Thơ cứ dở dang bởi em chưa hiểu vì sao tất cả đều chưa cho em câu trả lời đúng nghĩa Tình Yêu chưa ra hoa -đã vội vàng rơi nụ lìa cành non trong nuối tiếc nghẹn ngào Lỗi tại ai?-tại Anh - tại em - hay bởi tại trăng sao... mà đã lỡ làng duyên hai đứa? ...vầng trăng đêm rằm - sao chỉ còn một nửa? ...một nửa kia...đã rơi mất đâu rồi... ______________Chim QUYÊN lẻ Bạn____________
Thơ : Em đã cho Anh tình yêu em chân thật mà trong lòng Anh luôn cứ mãi nghi ngờ nên tình em như ngọn đèn đã tắt ánh nến mờ không sáng nỗi đêm đen... Em muôn đời sẽ là ánh sao đêm khi mờ tỏ chẳng thể còn sáng được chuyện chia ly là điều em đoán trước anh vô tình chẳng thể hiểu em đâu vì biết rằng mình chẳng thể cùng nhau... nên em không trách Anh đã yêu người con gái khác và cho dù có đắng lòng mất mát để tương lai còn lại chút ngọt ngào vì biết đâu mình còn lại gặp nhau chắc trong lòng cũng ít nhiều hối tiếc và lúc ấy chắc là Anh mới biết... thì Anh ơi...xa ...mình đã quá xa rồi... ____________Chim QUYÊN lẻ Bạn_____________
THƠ : Em khép lại bờ mi và cảm nhận Dòng lệ đang òa vỡ ở trong tim Nhưng Anh sẽ không bao giờ nhìn thấy vì...nước mắt em đã chảy...rất im lìm... làm sao Anh biết...nhịp đập ở trong tim của em đang từng hồi...thổn thức? làm sao Anh hiểu những điều bí mật mà chưa bao giờ...em nói ra? Để bây giờ...khi Anh đã đi xa Em mới thấy cồn cào...hối hận Em mới thấy những điều hờn giận những ngày qua...vô lý thế nào!!! .................... Nhưng tại sao Anh không chịu nói những lời ngọt ngào...khi em hờn dỗi? vì quen nhau Anh đã biết rồi mà em dù thật thương nhưng khi giận Anh vẫn làm như xa lạ... Để bây giờ...đường Tình chia hai ngả Hai đứa làm như quên nhau rồi... Trái tim em vẫn đập từng nhịp...đơn côi và...em biết...em vẫn còn yêu Anh nhiều lắm... ______________Chim QUYÊN lẻ Bạn______________
THƠ : Không đề Em chỉ hiểu những gì anh từng nói Còn những gì anh giấu ở trong tim Em không hiểu bởi tim anh sâu quá Nên tình ta như một cuộc trốn tìm Em không hiểu hay vì anh khó hiểu Hay vì mưa để nước mặn quá nhiều Em dè dặt bên ấy bờ khoảng cách Sợ vô tình anh để lạnh lời yêu Hay vì ngày tháng quá mênh mông Anh bé nhỏ như một ngày chủ nhật Anh định nói rồi chợt quên đi mất Để ngày buồn vẫn ở cuối tuần sau Anh sẽ chẳng bao giờ nói yêu em Bởi lời ấy không phải lời thề độc Có nhiều kẻ phụ tình nhưng vẫn sống Cho anh yêu trong thầm lặng muôn đời Em đừng hiểu thôi thì em đừng hiểu Cứ u buồn cho anh thấy mình vui Em cứ ở bên kia bờ khoảng cách Để bên này anh chỉ nhớ em thôi! _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm) CÓ MỘT THỜI Có một thời mình đã nắm tay nhau Đi dọc sân trường vương đầy hoa phượng Ngất ngây quá nhưng nghẹn từng hơi thở Dại khờ ơi, mình đã nói gì đâu. Có một thời mình nhìn trong mắt nhau Bao ý định chẳng bao giờ dám nói Điều thầm kín sợ hóa thành nông nổi Vôi vã làm chi khi thu mới bắt đầu. Có một thời mình đã đợi chờ nhau Có ý tứ nên đã thành dang dở Mùa thu qua và không còn hoa phượng Cánh cổng thời học sinh lặng lẽ khép vào. Có một thời mình kịp nói gì đâu Em ngồi khóc ta dại khờ quá đỗi Mình yêu nhau mà không dám nói Để tim đau tới mấy đợt thu về!!! (Sưu tầm)
Thơ: CHÚT TÌNH ĐẦU __________________Thơ :Đỗ Trung Quân___________________ Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng Em chở mùa hè của tôi đi đâu? Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi mười tám Thuở chẳng ai hay thầm lặng - mối tình đầu Mối tình đầu của tôi có gì? Chỉ một cơn mưa bay bay ngoài cửa lớp Là áo người trắng cả giấc ngủ mê Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp Giữa giờ chơi mang đến lại mang về Mối tình đầu của tôi là anh chàng tội nghiệp Mùa hạ leo cổng trường khắc nỗi nhớ lên cây Người con gái mùa sau biết có còn gặp lại Ngày khai trường áo lụa gió thu bay... Mối tình đầu của tôi có gì? Chỉ một cây đàn nhỏ Rất vu vơ nhờ bài hát nói giùm Ai cũng hiểu - chỉ một người không hiểu Nên có một gã khờ ngọng nghịu mãi....thành câm Những chiếc giỏ xe trưa nay chở đầy hoa phượng Em hái mùa hè trên cây Chở kỷ niệm về nhà Em chở mùa hè đi qua, còn tôi đứng lại Nhớ ngẩn người tà áo lụa nào xa. _______________________Một Thời Đã Xa HOÀI NIỆM MÙA THU Có lẽ anh đừng nhắc lại chuyện đã qua Hãy để nó ngủ yên - như xưa từng như thế Nếu không muốn làm gì giúp em vui vẻ Hãy để em giữ những hoài niệm ngày xưa Trái tim em đã trót sang mùa Cũng bởi vì anh không giữ em đấy chứ Mùa thu về em không quên chuyện cũ Nước mắt lăn dài anh có biết không anh? Anh đi rồi mang cả khoảng trời xanh Em lại trở về em của ngày xưa cũ Gió sang mùa rôi, anh có còn mất ngủ? Em, rặng liễu ven hồ - mang nỗi nhớ khôn nguôi Anh bảo rằng yêu nhất em thôi Mỗi khi gió trở mùa anh nhớ em da diết Vậy mà anh để em phải nói lời vĩnh biệt Khép lại một cuộc đời, khép lại một tình yêu Em không biết mình mạnh mẽ bao nhiêu Mà nếm trải đủ vị đời anh nhỉ? Gió mùa thu bên hiên như thủ thỉ Anh đã đi rồi anh về phía không em... (Sưu tầm)
CÓ KHI NÀO _______________Bùi Minh Quốc Có những lúc trên đường đời tấp nập Ta vô tình đi lướt qua nhau Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu Rồi họ chia tay kiêu hãnh thẩn thờ Bóng dáng yêu chỉ về trong mộng Rồi họ chết Dưới suối vàng lạnh cóng Họ gặp nhau nào có nhận ra nhau Chia tay đâu phải không gặp nữa Mà khói hòang hôn cay mắt nhau Mà chiều như rụng theo chân bước Và nắng đường xa bỗng bạc màu... EM SỢ Em sợ một ngày anh phẩy tay trước câu thơ Lắc đầu trước những điều làm hồn em trăn trở Trong mỗi tế bào không có phần cho nỗi nhớ Tình yêu thành quán nhỏ chợ trời. Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát Trước trái tim em không ngừng bão táp Anh thản nhiên với em, hối hả với người. Em sợ một ngày anh không dám cho em Một giây phút lành nguyên, chút hy sinh khan hiếm Anh thản nhiên đi và thản nhiên tìm đến Thản nhiên khuyên em yêu người khác thay mình. Em sợ một ngày vì quá yêu anh Bao dung mãi em thành người nhu nhược Sợ một ngày không được như mong ước Em cô đơn trong hạnh phúc mây mù... (Sưu tầm)
em sẽ nhớ anh vô cùng Hồ Quỳnh Hương Anh đã đến và nói với em Ngày mai anh phải đi Ở nơi ấy anh sẽ tìm được hạnh phúc. Giọt nước mắt cố nén trong lòng Đành chấp nhận như vậy thôi Vì em chẳng thể mang được Hạnh phúc đến với anh. Nguyện xin giữ mãi dĩ vãng trong tim Ngày hôm qua đã thuộc về nhau Sao giờ hạnh phúc tan biến rồi? Người ơi, Chỉ còn lại những nỗi nhớ vô bờ Biển mênh mông cuốn trôi về đâu Anh có biết em sẽ nhớ anh vô cùng.
THƠ : Anh đã hẹn với em ngày thứ 7 anh sẽ đến và 2 đứa đi chơi- Hạnh phúc- bên Anh- làm em luôn mỉm cười và chờ đợi...cho đến ngày hò hẹn. ... Vậy mà gần trọn ngày Anh không đến không tin nhắn cho em...chắc Anh đã quên rồi... Anh có biết không -trong chờ đợi ngậm ngùi em cố nén...nhưng vẫn trào nước mắt... Sao vậy Anh ?-Hay là Anh quên hết... có phải Anh yêu ai khác rồi không? những lời Yêu-Anh nói thật dịu êm- không lẽ bây giờ đã biến thành lời đắng??? ... Có những đêm -trong căn phòng vắng lặng, em một mình đối diện ánh đèn đêm... nhưng không bao giờ em cảm thấy cô đơn vì Anh nói- luôn có Anh bên cạnh... có những đêm-em thức khuya làm việc- điện thoại -lời Anh an ủi thầm thì... tưởng tượng đi...Anh đang nấu tô mì và bưng đến cho em ngọt ngào ly sữa nóng... cho dẫu là những quan tâm tưởng tượng- nhưng đã làm em vui biết bao nhiêu- Anh đã Yêu em hơn em tưởng tượng- rất nhiều- Anh đã cho em vui bằng những lời Hạnh Phúc... Anh đã nói -từng đêm trong giấc mộng... Anh luôn thấy em và mơ gọi tên em. Em mơ ước- ngày mai- trong Hạnh Phúc êm đềm Anh sẽ dành Tình Yêu cho em mãi mãi... ... Thôi đã không còn những ước mơ vụng dại... Lời hứa chỉ là ...những lời hứa mà thôi... em ngây thơ nên tin ở những lời... em khờ khạo nên nuôi nhiều ...ảo tưởng... ... ...Nhưng thôi từ đây...Anh ơi ...thôi đã hết... em sẽ quên...em sẽ cố quên Anh Ước Mộng Tình Yêu coi như đã không thành thì...mãi mãi...mình CHIA TAY Anh nhé...!!!!! ________________________Hugolina
Như Giấc Chiêm Bao Tuấn Hưng ft. Lệ Quyên Anh giờ xa mãi mãi, khi tình ta yên vui Hạnh phúc vụt mất trong thoáng giây Ta giờ đây chia ly, mai mình đi hai hướng Với anh trào dâng lên niềm đau Anh là tia nắng ấm, anh là muôn khúc hát Sưởi ấm trái tim ướt giá lạnh Không còn ai bên anh, không còn ai chung lối Lối đi dưới mưa một mình anh. Giờ đây anh đang nhớ em trong sầu úa, Giờ đây anh đang ở đâu hỡi người Và anh đang vui với ai có khi nào, biết được rằng em, nước mắt rơi buồn tênh . Cầu mong cơn đau sẽ thôi không còn nữa Chỉ mong cơn đau giống như giấc chiêm bao Và ta bên nhau xoá tan những u buồn, quên hết ưu phiền Giữ lấy nhau suốt cuộc đời này .
Tình phai - Minh Tuyết Buồn vì anh bỗng nhiên xa vắng Tình phai theo lời hứa rêu phong. Anh yêu hỡi, anh đâu có biết Gió sẽ dịu dàng khi gió bên trăng. Rồi khi nhớ, khi buồn em khóc Nước mắt nào nặng nợ đã vay. Rồi khi đắm say tình yêu mới Anh có còn nhớ chuyện ngày xưa. Và mai mốt ôm đàn sang bến Anh có nhớ khi mình đắm say. Anh ơi có lẽ nào tình đẹp là tình yêu dở dang Anh ơi có lẽ nào đời buồn khi đã sống bên nhau. Xa nhau nhưng trong lòng em vẫn yêu anh Xa nhau nhưng trong lòng em vẫn nhớ anh.
THƠ : Em sẽ quên và nén lòng mình lại Để khi gặp Anh không thốt tiếng thở dài và để Anh không bao giờ nhìn thấy những giọt lệ em đang âm thầm rơi... Sao Tim nhớ làm chi Tim ơi... Sao từng ngày Tim tự mình hành hạ Tim đã tự cho mình hóa đá nhưng trong lòng...vẫn rỉ máu...Tim ơi... Mất Anh rồi...nhịp đâp bỗng chơi vơi... Hồn bỗng chốc-trở nên lạc lõng- Trước mặt em là bầu Trời cao rộng mà đường vào Tình Yêu sao tăm tối thế này? Em yêu Anh sao chẳng thấy ngày mai? và Hạnh Phúc là gì? Mờ ảo lắm... Tình Yêu là những bông hồng đỏ thắm nhưng đầy gai sắc nhọn...cứa thịt da Em đau đớn và...em đành gục ngã không níu Tình cố giữ những ngày qua... Em đã để Tình mình...theo dòng nước...trôi xa... _______________Chim QUYÊN lẻ Bạn_____________
THƠ : Em yêu Anh vì sao...em chẳng biết như là lẽ tự nhiên nhất trên đời Em nghĩ rằng yêu Anh và chỉ biết Yêu thôi và...chẳng biết vì sao...Yêu thế nữa... Anh có yêu em không...thì em chưa nghe Anh nói nhưng em cảm nhận là...Anh cũng đã yêu em rồi cho đến một ngày...Anh tay trong tay với một người thì em mới biết...là em đã mất ... ...chỉ còn gió mơn man cành lá biếc chỉ còn mây xa lắm...lững lờ trôi chỉ còn lại nhớ nhung tím ở cuối chân trời và chỉ còn em...với nỗi buồn...chờ đợi Dẫu em biết rằng Anh chẳng bao giờ về lại dẫu em biết Anh đã có người ta rồi dẫu biết tình mình là kỷ niệm...xa xôi dẫu biết em chờ Anh là ...vô vọng... Nhưng em vẫn không sao tan giấc mộng Ấp ủ trong em những ngày yêu nhau em thật sự chưa nhận ra màu hồng của ngày nào đã chuyển sang màu tím...buồn tuyệt vọng... Tội nghiệp quá...Trái Tim tôi bé bỏng... _______________Chim QUYÊN lẻ Bạn_____________
THƠ : HỜN GIẬN Em bỏ đi tôi mới chợt bàng hoàng Bởi linh cảm em sẽ không trở lại Những hờn giận của thời yêu vụng dại Có bao giờ đáng sợ thế này đâu ? Sóng đã thôi đuổi bắt dưới chân cầu Nắng đã tắt phía chân trời đỏ chát Gió đã nổi từ nơi em vừa khuất Xô màn đêm đè nặng xuống vai tôi. Nếu đêm đen không phủ kín bầu trời Không thể thấy những vì sao nhỏ bé Tình yêu sẽ không tha thiết thế Nếu không vì hờn giận phải chia xa. Mất em rồi tôi mới chợt nhận ra Mình đã có một tình yêu đẹp nhất Cái quý nhất là cái vừa đánh mất Yêu thật nhiều là lúc chẳng còn nhau. Giá như tôi được làm lại từ đầu Sẽ mãi mãi không làm em hờn giận Để đi hết quãng đời không ân hận Xa em rồi là lúc bắt đầu yêu ........ ! _______________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm) CÓ NHỮNG LÚC Bùi Sim Sim Có những lúc buồn đến bồn chồn lang thang không nơi an ủi... Có những lúc tưởng như không đứng nổi giữa chơi vơi sóng gió cuộc đời lòng tê tái đơn côi mình với bóng - ánh đèn hờ hững... Có những lúc khát đến cháy bỏng một niềm tin, một chút sẻ chia một khoảng trời bình yên sau cơn mưa anh bất chợt như thiên thần… thoáng hiện... Có những lúc với bao điều… im lặng Em một mình anh đi đâu, nơi đâu!?