Chia tay Tình Đầu ________________Tiếng Hát Ngọc Anh____________ Người yêu hỡi xin dấu lệ sầu khi chia tay tình đầu Dù xa cách như những ngọt ngào ta quen nhau ngày nào Còn đâu đó trên phố hẹn hò, còn in dấu phong kín một đời Cười lên đi người yêu dù lòng ta nát tan Tình yêu đó như phép nhiệm mầu, cho ta qua từng ngày Tình yêu đến như sóng dịu dàng, ta yêu nhau nồng nàn Tình như gió bay đến tình cờ để muôn kiếp khô héo đợi chờ Người yêu ơi tình yêu ta là cơn đau cuối cùng THƠ : Tình anh Đêm đã khuya nhưng anh vẫn thức Viết cho em tâm sự mối tình đầu Để mai đây tình nặng nghĩa sâu Làm điểm tựa cho nhịp cầu hạnh phúc Thư gửi đi mà lòng anh muốn khóc Biết lòng em có hiểu được lòng anh Anh gửi cho em tất cả mối tình hồng Để sưởi ấm cho em những đêm đông giá lạnh Để cùng em tâm sự lúc xa nhau Kỷ niệm xưa anh vẫn còn nhớ mãi Nhớ buổi đầu anh tâm sự cùng em Trăng lên rồi bóng soi ngoài cửa sổ Cho lòng anh thao thức nỗi nhớ thương Đừng quên nhé... những ngày ta xa cách Đừng giận hờn mà tội kẻ ra đi Ở nơi đây từng đêm anh thao thức Viết cho em tâm sự lúc xa em Dù cách xa nhưng lòng này vẫn nhớ Vẫn đợi chờ ngày sớm được gặp em. __________________Một Thời Đã Xa_____________
KHI CHỈ MỘT MÌNH Em ngỡ ngàng tất cả đã đi qua. Ngày sang ngang bóng chiều tan mất hút. Chặc lưỡi, lắc đầu, gượng cười chua xót Chỉ tim mình trút cạn xuống cơn đau. Điều ước cho người đụng chạm đến ngày sau Lối em đi vương đầy mưa tháng sáu Anh đâu biết trong chiều mưa giăng ấy Em nhặt bong bóng về mơ giấc thương yêu Không thể nào nhầm lẫn nữa đâu Nếu gặp lại em tin mình thành thật Vụng dại một thời yêu đương còn mất Dư vị ngọt ngào in dấu vành môi. Ướt mi rồi mới thấm thía trò chơi Chẳng còn chỗ cho mình hoang phí mãi Khi anh xa em quay đầu nhìn lại Lối ai vương đầy khoảng vắng của trời đêm. Sưu tầm KHI NÀO THẤY.... XUÂN HOÀNG Khi nào thấy trên đường đời mệt mỏi Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông Em hãy đến tìm tôi nên bến đợi Tán đa tôi bóng mát vốn quen đường Khi nào thấy, đời buồn gặm nhấm, Cần một lời tiếp sức để đi xa Em hãy đến tìm tôi nơi bãi vắng: Biển tôi chờ, con sóng mãi ngân nga. Khi nào đó trong lòng mang thương tích: (Những vết thương vô ý tự gây nên) Em hãy tìm tôi chiều tĩnh mịch, Tôi xin làm con suối tắm cho em. Nếu cần nữa tôi là hồ trên núi, Trong hoang vu, im lặng ngắm mây trời. Em hãy đến, chim thiên nga, cánh mỏi Đậu yên lành trên mặt hồ tôi.
THƠ : Phép cộng tình yêu ____________________Thơ Trần Đình Khâm_____________ Những phép toán thông thường không thể tính Những yêu thương ta cộng cả cho nhau Mỗi ngày, mỗi ngày nỗi nhớ nhiều thêm Một cộng một vẫn chỉ như là một Cũng thế thôi khi không còn yêu nữa Hai số không cộng lại vẫn bằng không Hai số không vô tình như một số Phỏng có ích gì khi “không” cứ nhiều lên Khi kết quả là số âm ta vẫn cộng Thì trong tim ắt day dứt đớn đau Và trong lòng là một vết thương sâu Và tình yêu chỉ còn như địa ngục Anh mong muốn mình sẽ bằng dương một Dù trên đời đầy dẫy những số âm Và phép cộng lúc nào cũng có Hãy giữ mình đừng để nó âm nghe. __________________________Một Thời Đã Xa HỌC QUÊN ĐỂ NHỚ Đặng Vương Hưng Học quên để nhớ cho nhiều Học hờn giận để cưng chiều đấy thôi Học lẻ loi để có đôi Học ghen là để cho người thêm yêu Em thì xa vắng bao nhiêu Tôi đành học cách nói điều vu vơ Học sắc sảo để dại khờ Học già dặn để ngây thơ thuở nào Tôi giờ còn lại chiêm bao Cõi trần tục để thanh tao kiếp người Mải mê học khóc cho cười Quên hờ hững để cùng người đam mê…
Một chiều ngược gió. Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi Ngược lòng mình tìm về..nông nổi Lãng du đi vô định cánh chim trời. Em ngược thời gian, em ngược không gian Ngược đời thường bon chen…tìm về mê đắm Ngược trái tim tự bao đời chai lặng Em đánh thức nỗi buồn….em gợi khát khao xanh. Mang bao điều em muốn nói cùng anh Chợt sững lại trước cây mùa trút lá Trái đất sẽ thế nào khi màu xanh không còn nữa Và sẽ thế nào khi trong anh… không em? Em trở về.. trong im lặng của đêm Chẳng còn nữa, người đông và bụi đỏ Phố bỗng buồn tênh..chiều đông hút gió Riêng chiều nay..em biết..một mình em... Sưu tầm THƠ VIẾT CHO EM Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do. Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất Chỉ khi nào lo sợ em đi mất Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi. Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng Nhớ tới một người khi đang nắm tay em. Anh xin lỗi vì những phút dịu êm Được ở bên em mà anh không trân trọng Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa. Để một ngày khi năm tháng trôi qua Anh giật mình nỗi nhớ em da diết Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết Em chính là bờ bến của đời anh. Chỉ còn lại những điều rất mong manh Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em. (Sưu tầm)
Ngày Hạnh Phúc - Bằng Cường Thật hạnh phúc, thật ý nghĩa khi thấy em cười. Mỗi lúc bên người yêu thương như gió và mây. Từng lời nói nguyện yêu mãi, yêu đến bất tận. Thật đẹp biết bao dấu yêu mong làm sao. Tình yêu đã đến đánh thức con tim ngủ mê bao ngày, thật bối rối mỗi khi em yêu hờn dỗi. Và ngày em đến xua tan màn đêm băng giá ưu phiền, cho tim anh thôi không lẻ loi. Từng ngày anh vẫn luôn mong chờ em cuối con đường, nụ hôn bất ngờ trao nhau ánh mắt mộng mơ. Một vòng tay ấm đôi ta cùng nhau tới chân trời, thầm mong suốt đời bên em ngày hạnh phúc..
Ngậm Ngùi - Vũ Khanh Nắng chia nữa bãi chiều rồi Vườn hoang trinh nữ xếp đôi lá rầu Sợi buồn con nhện giăng mau Em ơi hãy ngủ anh hầu quạt đây Lòng anh mơ với quạt này, trăm con chim mộng về bay đầu giường. Ngủ đi em mộng bình thường, ngủ đi em mộng bình thường. Ru em sẵn tiếng, thùy dương đôi bờ. Ngủ đi em, ngủ đi em. Ngủ đi mộng vẫn bình thường à ơi có tiếng thùy dương mấy bờ Cây dài bóng sẽ ngẩn ngơ Hồn em đã chín mấy mùa buồn đau Tay anh em hãy tựa đầu cho anh nghe nặng trái sầu rụng rơi
[YOUTUBE]lEOtrqB7i1I[/YOUTUBE] Buồn Không Em- Mai Thiên Vân "Hôm qua tình đã chết, tôi đã chôn nó rồi -Tôi khóc vì chôn nó - là chôn cả một đời" Buồn không em Mùa thu tan tác lá bay gọi nhau bên thềm Buồn không em Những chiều cô đơn xâm chiếm hồn em Vài tia nắng xuyên qua rèm Hồng đôi má em cho lòng buồn thêm Những đêm xa nhà, đời lữ thứ buồn không em? Từ khi xa tiếng chân em, kiếp sống buông trôi Từng đêm bước lẻ loi, bạn anh là bốn phương trời. Tình câm nín bao năm rồi, giọt lệ mồ côi Căn phòng tăm tối Chỉ bóng tôi, nhìn tôi, rã rời Buồn không em Tình yêu trăm ngõ biết đâu mà ta đi tìm Còn chi em Một đời đau thương vỡ nát buồng tim Thà quên phút yêu ban đầu Để hai lối đi không một niềm đau Cứ xem như là, tình đã chết từ hôm qua...
Hắt hiu tình buồn Thạch Thảo Giờ đâu còn ngày xưa, lúc em dại khờ anh hoài ngẩn ngơ. Giờ qua rồi ngày xưa, chung đường hai đứa lúc tan trường về. Đâu mái tóc thề? ngày nao thả xuống vai gầy. Giờ đây nước mắt đong đầy, tình ta mãi chẳng sum vầy. Nào ai ngờ tình yêu, cũng như bọt bèo cho lòng buồn hiu. Nào ai ngờ thời gian, chôn vùi đi hết mối duyên lỡ làng. Em bước qua cầu, mình anh một mối u sầu. Còn đâu giây phút ban đầu, tình nay đã vội phai màu. Thôi ta quên chuyện xưa đi, khóc chi giữa ngày phân ly. Đường đời đã ngăn cách đôi mình. Lệ sầu mờ phai đi bóng hình. Tìm quên vào thời gian, đóa hoa vội tàn cho người thở than. Tìm quên chuyện ngày xưa, em nào đâu biết hắt hiu tình buồn. Nay vắng xa rồi, từ khi mình cách phương Trời. Giờ nghe chua xót bên đời, nhìn nhau nói chẳng nên lời.
Hoàng hôn màu tím Thạch Thảo Hò ơ... Chiều chiều chim vịt kêu chiều Bâng khuâng nhớ bạn... Chớ bâng khuâng nhớ bạn... Mà chín chiều ruột đau. Chiều hoàng hôn tím cả dòng sông Đò neo bến vắng mà nhớ anh thiết tha trong lòng Người em sang sông quên lời hẹn ước Để lại tình anh mênh mông sông nước Con sáo xổ lồng sáo bay theo pháo đỏ rượu hồng. Người ơi, nhớ câu thề xưa Dù nắng hay mưa dù nghèo hay khổ Dù ai sang giàu cũng không bao giờ chia cách đôi ta Mà giờ đây sao anh nỡ đoạn đành Tham phú phụ bần anh phụ tình em. Khi chiều buông em đứng bên bờ sông Đò sang bến mới mà nhớ anh xót xa trong lòng Còn đâu đêm trăng ta về chung lối Chỉ còn mình em mênh mông nỗi nhớ Trên bến sông buồn nhớ thương anh tím cả hoàng hôn.
THƠ : HƯƠNG TÌNH YÊU _________________Thơ :ĐỖ TRUNG QUÂN______________________ Mong manh nhất không phải là tơ trời Không phải nụ hồng Không phải sương mai Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức Anh đã biết một điều mong manh nhất Là tình yêu Là tình yêu đấy em! Tình yêu, Vừa buổi sáng nắng lên, Đã u ám cơn mưa chiều dữ dội Ta vừa chạy tìm nhau... Em vừa ập vào anh... ... Như cơn giông ập tới Đã như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi. Không phải đâu em - không phải tơ trời Không phải mây hoàng hôn Chợt hồng ... chợt tím ... Ta cầm tình yêu như đứa trẻ cầm chiếc cốc pha lê Khẽ vụng dại là... thế thôi ... tan biến Anh cầu mong - không phải bây giờ Mà khi tóc đã hoa râm Khi mái đầu đã bạc Khi ta đã đi qua những giông - bão - biển - bờ Còn thấy tựa bên vai mình Một tình yêu không thất lạc ... ___________________________Một Thời Đã Xa ĐỜI VẮNG EM RỒI Vũ Hoàng Chương Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu Thôi rồi - tay nắm tay lần cuối Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau. Trai lỡ phong vân gái lỡ tình Này đêm tri ngộ xót điêu linh Niềm quê sực thức lòng quan ải Giây phút dừng chân cuộc viễn trình Tóc xõa tơ vàng nệm gối nhung Ðây chiều hương ngát lả hoa dung Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng. Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay Buồn mưa trăng lạnh nắng hoa gầy Nắng mưa đã trải tình nhân thế Lưu lạc sầu chung một hướng say Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai Ra đi chẳng hứa một ngày mai Em ơi lửa tắt bình khô rượu Ðời vắng em rồi say với ai Phương Âu mờ mịt lối quê nàng Trăng nước âm thầm vạn dặm tang Ghé bến nào đây người hải ngoại Chiều sương mặt bể có mơ màng. Tuyết xuống phương nào lạnh lắm không Mà đây lòng trắng một mùa đông Tương tư nối đuốc thâu canh đợi Thoảng gió trà mi động mấy bông.
Hương tình yêu ________________________Tiếng Hát Bảo Yến______________________ Không phải là tơ trời Không phải là sương mai Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức Em đã biết một điều mong manh nhất Là tình yêu, là tình yêu ngát hương Tình yêu như buổi sáng nắng lên Ðã ào ạt cơn mưa chiều bất chợt Tình yêu như sóng xô bờ, sóng lại ngược ra khơi Sao sóng vô tình, sóng lại ngược ra khơi... Không... phải sương mai Không... phải tơ trời Không phải mây hoàng hôn chợt hồng chợt tím Tình yêu mang bóng dáng pha lê Nên thầm mong không vỡ bao giờ Theo thời gian dẫu mái tóc hoa râm Vẫn thấy bên vai mình một tình yêu của anh Vẫn thấy bên vai mình một tình yêu thủy chung. Hạ buồn Đã là thế ta về thôi em ạ Chuyện chúng mình nắng hạ đã đốt tan Em sang ngang quên hết những hẹn hò Ta về kẻo tơ vò chiều bóng xế Đã là thế em về nơi xứ lạ Tôi nghẹn ngào lòng dạ cũng xót xa Con thiên nga chắp cánh bay lên trời Vừa bỏ lại một thời đang lịm chết Thế là hết chỉ còn nhiều nhung nhớ Em đi rồi vô cớ trời buồn lây Tôi ngồi đây tưởng niệm một bóng hình Mà nuối tiếc chuyện tình không đoạn kết Thế là hết giận hờn nhau xin chớ Đừng muộn phiền cay đắng buổi chia ly Trách móc chi duyên nợ cũng lỡ làng đành giữ mãi bẽ bàng thương trọn kiếp Còn nối tiếp những ngày buồn vô vọng Tiếng thở dài cô đọng ở trong tim Đêm nằm im nhìn bóng tối ê chề Chờ cơn gió vỗ về tôi ngủ thiếp Còn nối tiếp em về trong trời rộng Trên con đường hoa mộng đón tương lai Vui bên ai đừng nghĩ chuyện đã rồi Chỉ vương vấn bồi hồi thôi em ạ... Sưu tầm
THƠ : Mẹ của anh _________________Thơ : Xuân Quỳnh________________ Phải đâu mẹ của riêng anh Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi Mẹ tuy không đẻ không nuôi Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong. Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau Để cho mái tóc trên đầu anh đen. Đâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao. Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa. Xin đừng bắt chước câu ca Đi về dối mẹ để mà yêu nhau Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà. Em xin hát tiếp lời ca Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng. Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ Chắt chiu từ những ngày xưa Mẹ sinh anh để bây giờ cho em. _________________Một Thời Đã Xa_____________ Anh sẽ là quá khứ ... Những dòng thơ anh viết bằng tưởng tượng Lại bỗng trở thành hiện thực cuộc đời anh Anh thường viết rằng ... "tình yêu quá mong manh Trái tim nhỏ bé làm sao em níu giữ?" Vì yêu em, anh đâu cần quá khứ Cũng chẳng màng khi nghĩ tới tương lai Chỉ biết có em qua mỗi phút, mỗi ngày Vậy là đã mãn nguyện rồi em nhỉ? Anh đâu biết đời không như anh nghĩ Rồi một ngày anh nói tiếng chia tay Nói làm chi rằng tình vẫn còn dài Khi hạnh phúc đã chia hai lối rẻ Em cứ vui với những điều mới mẻ Cũng đừng buồn với lý lẽ con tim Ai dám mơ rằng sẽ mãi đắm chìm Mãi chung thủy một tình yêu duy nhât Anh vẫn biết tình em là chân thật Những phút giây em đã rất yêu anh Ừ đúng rồi ...tình yêu quá mong manh Tim nhỏ bé là sao em níu giữ? Và ngày mai ...anh sẽ là quá khứ Thật nhẹ nhàng ...như hai chữ Chia Tay... (Sưu tầm)
Bàn tay em ___________Xuân Quỳnh____________ Gia tài em chỉ có bàn tay Em trao tặng cho anh từ ngày ấy Những năm tháng cùng nhau em chỉ thấy Quá khứ dài là mái tóc em đen Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay ? Bàn tay em ngón chẳng thon dài Vết chai cũ, đường gân xanh vất vả Em đánh chắt chơi chuyền thuở nhỏ Hái rau rền rau rệu nấu canh Tập vá may, tết tóc một mình Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ. Đường tít tắp không gian như bể Anh chờ em cho em vịn bàn tay Trong tay anh, tay của em đây Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ Trời mưa lạnh tay em khép cửa Em phơi mền vá áo cho anh Tay cắm hoa, tay để treo tranh Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc Năm tháng qua đi mái đầu cực nhọc. Tay em dừng trên vầng trán lo âu. Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả Khi anh vắng bàn tay anh biết nhớ Lấy thời gian đan thành áo mong chờ Lấy thời gian em viết những dòng thơ Để thấy được chúng mình không trắc trở... Bàn tay em, gia tài bé nhỏ Em trao anh cùng với cuộc đời . Thêm một -------------------------Trần Hòa Bình Thêm một chiếc lá rụng, Thế là thành mùa thu. Thêm một tiếng chim gù Thành ban mai tinh khiết... Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một - lắm điều hay. Nhưng mà tôi cũng biết Thêm một - phiền toái thay! Thêm một lời dại dột Tức thì em bỏ đi. Nhưng thêm chút lầm lì Thế nào em cũng khóc. Thêm một người thứ ba Chuyện tình đâm dang dở. Cứ thêm một lời hứa Lại một lần khả nghi. Nhận thêm một thiệp cưới Thấy mình lẻ loi hơn. Thêm một đêm trăng tàn Lại thấy mình đang khuyết... Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một lắm điều hay...
Không đề (Đào Phong Lan) Lại thấy mình như một chiếc lá xanh Còn sót lại trên cành mùa thu ấy Ký ức ngày xưa vẫn ngơ ngác chảy Giữa đôi bờ biêng biếc nụ tầm xuân. Em đã đi rồi! Gió có biết không? Sao hun hút chạy trong lòng phố rỗng Sao cứ lồng lên giữa chiều biển động Ta quay về như một thuở ... chưa em! Đã hơn một lần ta tập lãng quên Nhưng thu vẫn nghìn lần qua ngõ Và nỗi nhớ - ngọn lửa trong chiều gió Tưởng tắt rồi ... Phút chốc lại bùng lên ... Anh sống thế nào, có hạnh phúc không anh? Anh sống thế nào, có hạnh phúc không anh? Câu hỏi ấy bao lần em muốn hỏi Lời đã ngập ngừng trên môi… lại lặng im không nói Bởi anh trả lời sao…, em cũng chẳng hài lòng Nếu anh trả lời là “ không” Em vui được chăng khi người mình yêu đau khổ Còn nếu anh trả lời là “có” Em sẽ buồn hơn vì đã để mất anh Bài toán tình yêu dù đã cũ mèm Em tìm hoài vẫn không ra lời giải Nên chúng mình chia tay, dù con tim nhức nhối Câu nói yêu thương gửi gió bay xa Chiều hôm nay gặp trên phố tình cờ Em bỡ ngỡ quay đi như hai người xa lạ Để đêm về day dứt hoài câu hỏi Anh sống thế nào, có hạnh phúc không anh??? Sưu tầm
THƠ : Anh đã ngỏ lời Yêu vào một đêm trăng khuyết nên Tình chúng mình mãi mãi vẫn không tròn dù càng ngày mình càng thấy yêu hơn nhưng giấc mộng không bao giờ thành thực Để em mãi ôm nỗi buồn chất ngất Để Anh luôn dằn vặt bởi khổ đau Yêu nhau nhiều mà chẳng được cùng nhau duyên hai đứa...chắc thôi đành dang dở Em xa Anh trong lòng luôn nức nở Em khóc thầm...Anh có biết chăng Anh? Anh xa em...thương nhớ cứ đầy thêm Anh gọi thầm tên em trong giấc mộng... Em thầm tiếc Anh ngỏ lời quá vội để vầng trăng mãi mãi cứ không tròn để Yêu nhau mà mãi mãi cô đơn để năm tháng cứ mãi hoài héo hắt Người Yêu ơi...buồn tím lên màu mắt vì vầng trăng khuyết mãi...vẫn không tròn... ______________Chim QUYÊN lẻ Bạn___________
THƠ : Tâm tình em xin được gửi cùng mây để đưa đến với Anh ở tận cùng xa thẳm lời em nhắn gửi vô cùng nồng thắm với chút tơ lòng vương vấn - em trao tình luyến lưu của buổi ban đầu hình như đã duyên tơ hồng se thắt Anh ơi dù đôi mình nhạn Nam-én Bắc nhưng đã yêu nhau xa cũng thành gần Ở hai đầu nỗi nhớ...bâng khuâng... vẫn cùng chung những đêm dài...trăn trở vẫn cùng chung...trăm mong ngàn nhớ... vẫn cùng mong ngày hội ngộ - tao phùng Mình yêu nhau xin nguyện giữ Thủy Chung cùng giao kết Trăm Năm Hạnh Phúc... cùng trao cho nhau những lời nguyện ước Mãi...mãi...chúng mình sẽ chẳng xa nhau... ___________Chim QUYÊN lẻ Bạn_________
THƠ : Em thường hỏi Anh:Có nhớ em không? Anh trả lờiao lại là không nhỉ... Em bỗng thấy lòng bồi hồi...chợt nghĩ thấy thương Anh thật nhiều và đôi mắt bỗng cay cay ...Biết Anh luôn nhớ em...nỗi nhớ ngày ngày là Anh đã Yêu em ...nhiều lắm... Em thấy muôn hoa tươi trong nắng ấm Em thấy trên cành-lá như bỗng xanh hơn Em nghe tiếng chim vui ca-bướm lượn chập chờn như chia sẻ cùng em niềm vui Hạnh Phúc Nhưng rồi sao niềm vui bỗng trong phút chốc biến thành niềm ray rứt - bâng khuâng Tình bay xa...dẫu mình vẫn thật gần ...hình như Anh đã hết yêu em rồi...có phải Em muốn hỏi-bỗng nhiên lòng nghẹn lại chắc là Anh đã thay đổi thật rồi... chỉ còn dư âm câu nói...Nhớ em ...thôi mà em biết...là đầu môi chót lưỡi... vì...Anh đã không còn Yêu em như xưa nữa... ____________Chim QUYÊN lẻ Bạn________
THƠ : Em sẽ không bao giờ khóc vì Anh nữa đâu... vì em đã qua rồi những nghĩ suy trẻ dại nước mắt em không thể nào rơi mãi mãi chỉ vì...em mất Anh. những lời Thơ vụng dại ngày nào -em viết tặng Anh- những bài Thơ ca ngợi Tình Yêu hai đứa Em đã vui thật nhiều với những lời Anh hứa vì em Yêu Anh... Thế rồi Tình Yêu ngày nào đã vội phai nhanh Anh quên em rồi...Anh yêu người con gái khác để em ở lại đây với nỗi buồn...ngơ ngác... có lẽ vì em phải xa Anh... Thôi thì...chắc số phận em ...Trời đã sẵn dành nên em đành chấp nhận điều dang dở Em đã rất đau cho cuộc Tình đã lỡ nhưng lòng dặn lòng...đừng buồn nữa Tôi ơi... Rồi một ngày kia khi lòng đã nguội lạnh rồi Anh bỗng trở về...gọi tên em ...òa vỡ... Chút tình ngày nào chính tay Anh hất đổ giờ biết đau thì...đã muộn rồi Anh... Thôi thì chuyện chia tay...em cũng cam đành vì...bây giờ...em đã hết Yêu Anh... ___________Chim QUYÊN lẻ Bạn___________
Nỗi Đau Muộn Màng Tuấn Ngọc Mưa rơi là nước mắt tình đã phai rồi Mây trôi là nỗi nhớ tiếc thương mà thôi Hạnh Phúc sao mắt môi em còn chơi vơi Sao trái tim anh còn chưa nguôi Những xót xa một thời Mong manh đời như lá vàng úa trên cành Long lanh giọt lệ ấm khóc cho tình xanh Còn đấy bao tháng năm âm thầm anh mang Bao vấn vương cho đời thênh thang Những nỗi đau muộn màng Anh nhớ có mùa thu mây giăng lối Cơn mưa buồn tóc rối ướt bờ môi Em đã trao anh nụ hôn đầu vòng tay ấm vui Anh hát cho em bài tình ca đôi mươi Lang thang tìm đâu thấy người đã đi rồi Mênh mang đường phố vắng bước chân lẻ loi Người hỡi em có nghe lá vàng rơi rơi Em có hay khi mùa thu tới ta mất nhau một đời
Cám Ơn Nỗi Đau Của Tình Yêu Triệu Trang Tình yêu ơi xin cám ơn người Vì nỗi đau đang giết tim tôi Tình yêu ơi xin cám ơn người Vì hạnh phúc đang rời xa tôi Tình yêu ơi vì tình phai phôi Đầy chơi vơi dòng lệ trên môi Ôm nỗi đau để tôi hiểu thấu tôi quá ngây thơ Tình yêu ơi anh muốn xa rời Và nỗi đau đang giết tim tôi Tình yêu ơi anh đã đi rồi Mà hạnh phúc không thể chia đôi Tình yêu ơi đừng rời xa tôi Đầy chơi vơi dòng lệ trên môi Ôm nỗi đau để tim nhỏ máu không thể mất nhau. Xin đừng đi tình yêu của tôi Xin cho tôi một phút bên người Xin bước chân đừng đưa tình yêu Xa mãi xa trôi cuộc đời tôi Bao nỗi đau rồi sẽ hằn sâu lên trái tim đã úa phai màu Từng giọt máu vẫn rời vì người đã xa vời Không không thể mất nhau.