THƠ : VÔ TÌNH Vô tình anh gặp em Rồi vô tình thương nhớ Đời vô tình nghiệt ngã Nên chúng mình yêu nhau Vô tình nói một câu Thế là em hờn dỗi Vô tình anh không nói Nên đôi mình xa nhau Chẳng ai hiểu vì đâu Đường đời chia hai ngả Chẳng ai có lỗi cả Chỉ vô tình mà thôi Vô tình suốt cuộc đời Anh buồn đau mải miết Vô tình em không biết Hay vô tình quên đi... ________________Thơ PUSKIN
THƠ : EM VÀ BIỂN Không phải dã tràng nên em được yêu thương Mọi đắng cay không giành về em nữa Người ta bảo tình đầu luôn tan vỡ Nhưng chúng mình tin mãi mãi vĩnh hằng. Yêu anh nhiều từ biển dạo mùa trăng Những con sóng vỗ về bờ cát trắng Biển lặng lẽ chứng nhân tình sâu nặng Anh yêu em nhiều cũng từ biển đấy thôi Anh bảo rằng biển sẽ rất đơn côi Những lúc không có em và anh bên cạnh Biển chúng mình - biển ngàn năm vẫn thế Biển thay mình nói hộ những lời yêu Anh dắt tay em trên cát trắng biển chiều Sóng vỗ bờ hát lời yêu bất tận Thầm lặng bên nhau trong chiều biển tím Biển của chúng mình vĩnh cửu phải không anh? __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : MÙA ĐÔNG HẠNH PHÚC Ta một lần ngắm Hà nội mùa đông Cái lạnh bên em cứ nghiêng về một phía Vị ngọt nào lướt qua môi thật nhẹ Có ấm không người yêu hỡi? Nụ hôn! Tiếng dương cầm ai đó bỏ quên? Như âu yếm vuốt ve mùa băng giá Ta ôm chặt em... chẳng còn cuộc đời vội vã Sao lại phải mõi chân tìm nơi chốn bình yên? Cánh hoa nào ngày gửi lại cho đêm. Vẫn e ấp đẹp như thời con gái Hương tỏa ra đón giọt trăng mềm mại Rơi vào cánh mỏng tan ra. Em ngoan hiền trong vòng tay ta Hơi thở ấm em làm đông chới với Thêm một lần thằng ta nông nổi Đặt lên môi người yêu dấu...nụ hôn ______________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
THƠ : Trả lại cho người những dấu yêu Ngẩn ngơ tiếc nuối đứt cánh diều Bay vào kỷ niệm trong chiều nắng Bỏ lại mình ta hạ nghiêng xiêu. Trả lại cho người hoàng hôn vắng Lặng thầm ta bước vào đơn côi. Vạt nắng chiều nay chợt bắt gặp Lẻ loi góc quán bóng một người. Trả lại cho người nét môi hồng, Ánh mắt sao đêm người đòi không? Còn đây nồng ấm từng ngón nhỏ Người có lấy về cho mùa đông? Trả lại cho người thu heo may Cổ Ngư lao xao lá vàng bay. Hồ Tây ngắt xanh như hờn dỗi Chờ bước chân quen người qua đây. Trả lại cho người sắc đào phai Nhật Tân mùa xuân ấm nắng mai… Tiếc rằng không thể ta trả nốt Tình yêu cho em trong tim này. Ta giữ cho mình những nồng say !!! __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : THÔI ĐÀNH... ___________________Thơ Vân Hồng Thôi đành vậy mình em về ngõ vắng Không còn anh đưa đón trong đời Thôi đành vậy ta chia tay thầm lặng Từ bây giờ ai sẽ gọi anh ơi!.... Từ độ ấy hoa sim không còn tím Thông không reo và nắng cũng phai màu Anh bước đi mà nghe lòng trĩu nặng Chiều sân ga da diết tiếng còi tàu. Thôi đành vậy dặn lòng đừng nhớ nữa Lỡ làng rồi hãy yên phận ai ơi, Sao cơn mơ hàng đêm về gõ cửa Mình bên nhau tình thắm thiết không rời. Chỉ là mơ em biết chỉ mơ thôi Bông sim tím chiều buồn trên đồi vắng Ngọn mua non sao chua và chát đắng Mới chiều nào còn thơm ngọt trên môi. Tháng sáu buồn và phượng cũng mồ côi Mải miết cháy trong nắng hè bỏng rát Tình yêu đầu nay lang thang phiêu bạt Ai lặng lẽ kiếm tìm... ai lặng lẽ lãng quên.... __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : NĂM THÁNG BIẾT ĐỢI CHỜ __________________Thơ Lê Như Ngọc Trước lúc chia tay anh gọi cho em Để phân trần Em đã không bắt máy Anh biết không, đã xót xa đến vậy Thêm một lời Càng xé nát lòng nhau! Không có anh Em sẽ chẳng sao đâu Mặt trời vẫn tỏa ánh bình minh mỗi sớm Cái còn lại sau chuỗi ngày đau đớn Là cõi lòng thanh thản bình yên Cũng thường thôi, sỏi đá vẫn cùng em Lối quen xưa không cùng anh bước nữa Trái tim em hết lung linh ánh lửa Như khi bên anh Ngày tháng êm đềm… Nếu anh trở về Anh vẫn có em Mình lại say sưa đón ngày mai ngập nắng Em mãi tin tình yêu trong sáng Và càng tin năm tháng biết đợi chờ. Dẫu em lúc này, rất đơn độc, bơ vơ… ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Rồi sẽ đến những ngày yên ả lắm Anh cứ tin, hoa sẽ nở đúng mùa Anh cứ tin, chuyện xưa rồi sẽ ngủ Hay chỉ còn phảng phất gió ban trưa. Em cũng tin, đường xưa rồi sẽ nắng Anh có qua, cũng chỉ thấy êm đềm Dù chiếc cốc trên bàn đã vỡ Dù mai này người ấy chẳng là em. Anh đừng buồn khi mình phải xa nhau Như bóng câu, cuộc đời ai nói được Nếu như thế chuyện mình, anh biết trước Anh có còn ... vẫn đến với em không? Dù ngày dài và gió có mênh mông __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : KHÚC BIỂN __________________Thơ Song Thu Có phải là khờ khạo không anh? Khi chiều nay mình em về với biển Hồn thẫn thờ thả vào hoàng hôn tím Nỗi nhớ nào đang dậy sóng trong tim Lối yêu xưa em dò dẫm kiếm tìm Hư ảnh cũ của một thời mê đắm Biển muôn đời mãi một màu xanh thẳm Mãi muôn đời vỗ về bến thương yêu Vẫn mình em bên bờ cát hoang liêu Tim khát cháy một vòng tay, ánh mắt Biển vẫn đây … nhưng tình mình xa lắc Biết bao giờ lòng cạn tơ vương?!! Bao yêu thương là bấy hoang đường Gửi lại biển những ái ân ngày cũ Trăng bàng bạc xuyên ngang nhành liễu rũ Em trở về với miền nhớ … riêng em … ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
...Nếu có Kiếp sau...em cũng mong mình đừng bao giờ gặp lại... THƠ : EM CHẲNG BAO GIỜ ĐÒI NỢ ANH ĐÂU ________________________Thơ Vân Hồng Em chẳng bao giờ đòi nợ anh đâu Để kiếp sau luân hồi mình có duyên gặp gỡ Nợ ba sinh duyên tình ta trót lỡ Xin hẹn mai này nhớ gặp đầu tiên. Cho dù trái tim em mãi mãi ưu phiền Cũng xin anh đừng đau mà trả nợ Em không đòi đâu và anh thì mãi nhớ Dẫu chẳng bao giờ ta trả hết cho nhau. Niềm tin là gì em tìm trắng mái đầu Hạnh phúc mỏng với tay là tan biến Tương lai xa xôi với em là phù phiếm Chỉ hiện hữu nỗi buồn xa cách của hôm nay. Thôi kiếp này em xin chịu lưu đày Nhốt trái tim vào ngục sâu vô vọng Nén lòng đau mà xa người trong mộng Em bây giờ đã khác hôm qua... Anh hãy yên lòng và lặng lẽ rời xa Đừng day dứt đớn đau làm chi nữa Những kỉ niệm của tình yêu một thủa Mãi chìm vào trong kí ức xa xôi Hẹn gặp nhau ở kiếp luân hồi Mình nối tiếp tơ tình còn dang dở Thì anh ơi tim em còn mang nợ Những ân tình nồng thắm của hôm nay... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : VỀ ĐI EM Thôi về đi em đường đời còn xa Dù muốn lắm mà tôi nào được tiễn Dù vẫn biết ngày mai xa biền biệt Có lại gặp nhau thêm nữa trong đời? Về đi em, dù thương nhớ đầy vơi Níu kéo mãi có thể nào thay đổi. Tôi vẫn thế, vẫn là người mang tội Vì đã trót yêu em ở cõi đời. Đường còn xa mà chỉ mình em thôi Lỡ bão giông sẽ có ai che chở? Và bụi đường quyện trong nắng lửa Bàn tay ai che dịu bớt cho em?... Về đi em, đừng ngoảnh lại nhé em Kẻo nước mắt nhòa bóng người ở lại. Nén thở dài mà thắt đau ngực trái, Mắt đuổi theo nhau biết nói gì đâu. Về đi em, nếu tình có phai màu Em hãy giữ nét phấn son ngày cũ Giữ cho tôi một bóng hình ấp ủ Trong tim này buổi đầu mới gặp nhau. Thôi về đi em để tránh Mưa ngâu !!! _______________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Có điều gì im lặng trong mắt em Em ít nói ít cười hơn thường lệ Bờ vai nghiêng nghiêng theo chiều rơi nhẹ Xanh xao gầy heo hắt một vầng trăng Có điều gì im lặng trong mắt trong Sâu thăm thẳm như đáy thời gian hằn vết Cánh thoi đưa trong bóng chiều kỷ niệm Khẽ rơi rơi trong ký ức vô hình Có điều gì im lặng trong mắt sâu Nơi chốn quen em chợt thành xa lạ Lang thang phố đi tìm điều vô nghĩa Em quên mình hay em chợt nhớ ai ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
THƠ : THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU ___________________Thơ Xuân Quỳnh Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa thu đi cùng lá Mùa thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mang Mùa thu và hoa cúc Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Là của mùa thu cũ Chợt làn gió heo may Thổi về xao động cả: Lối đi quen bỗng lạ Cỏ lật theo chiều mây Đêm về sương ướt má Hơi lạnh qua bàn tay Tình ta như hàng cây Đã bao mùa gió bão Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ. Thời gian như là gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại... - Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may. ______________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Thư Tình Cuối Mùa Thu _________________Tiếng Hát Bảo Yến_______________ Cuối trời mây trắng bay Lá vàng thưa thớt quá Phải chăng lá về rừng Mùa Thu đi cùng lá Mùa Thu ra biển cả Theo dòng nước mênh mông Mùa Thu vàng hoa cúc Chỉ còn anh và em Là của mùa Thu cũ Chỉ còn anh và em Tình ta như hàng cây Đã qua mùa bão gió Tình ta như dòng sông Đã yên ngày thác lũ Thời gian như ngọn gió Mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi Chỉ còn anh và em Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại... Kìa bao người yêu mới Đi qua cùng heo may Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại Chỉ còn anh và em Cùng tình yêu ở lại
THƠ : EM KHÔNG THỂ NÓI LỜI TỪ BIỆT _______________Thơ Đào Phong Lan Em không thể nói lời từ biệt Như vung tay ném đá qua trời Nơi ta đứng Mùa thu ngơ ngác Đám cúc hoa óng ả xanh ngời Bài hát cũ Con đường xưa anh hát Gió giận nhau, đi mãi không về Đám lá nép vào nhau Buồn xơ xác Ngã xuống mặt đường chiếc bóng tái tê.. Câu thơ rơi như lá vàng trên đất Khẽ cuốn theo gót gió la đà Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc Như đón em vào Lại đuổi em ra... Em không thể nói lời từ biệt Giọt thu rơi vỡ tan tành Anh nhìn kìa, Muôn ngàn chiếc lá Chỉ run run Lặng lẽ Xa cành... ____________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Chưa một lần dám gọi em bằng hai tiếng Em yêu Nhưng anh biết mình yêu em nhiều lắm Khi hai đứa ở hai nơi xa thẳm Tình yêu chưa định hình, nỗi nhớ bỗng chông chênh!! Có lúc anh thấy rằng hạnh phúc quá mong manh Sợ gió lãng du cuốn trôi chút tình em trao gửi Sợ cái nắng say làm tim anh thay đổi Sợ giọt mưa buồn nhòa lệ mắt em tôi Anh biết rằng em mơ ước chẳng xa xôi Hạnh phúc đơn sơ, có anh và em nơi ấy Niềm tin em trao dù chưa bao giờ nói Anh sẽ về xây mộng đó nghe em Chẳng có vần thơ nào cho tình ấy đâu em Nó chỉ giản đơn không sắc màu sặc sỡ Một tình yêu chưa bao giờ dám ngỏ Giống như là hạnh phúc không tên... _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
THƠ : TÌNH HẠT BỤI ________________Thơ Xuân Trường Gió vô tình làm tung bay hạt bụi Vương vấn rồi đậu khẽ ở cánh hoa Hoa vô tình chẳng biết chẳng xót xa Bụi ưu tư rồi yêu trong thầm lặng Bỗng một ngày trời buồn không buông nắng Mưa kéo về làm bụi phải lìa hoa Theo dòng đời Bụi cuốn với phong ba Phiêu bạt mãi nơi chân trời góc bể Dẫu vẫn biết tình mình là không thể Nhưng lòng anh không thể xoá hình em Nỗi nhớ về day dứt mãi trong đêm Biết không Hoa những đêm dài anh mộng Giờ vô tư giữa mùa xuân gió lộng Thả hồn em hạnh phúc với chàng ong Nhìn em vui anh lạnh ngắt cả lòng Hụt hẫng lắm nhìn hai người hạnh phúc Dù không mong nhưng đó là sự thật Thôi !!! lưu luyến gì! Mình chỉ là một hạt bụi mà thôi!!! ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Rồi em sẽ bình yên... ________________Thơ Nguyễn Thiên Ngân Có phải không, rồi em sẽ bình yên? Anh đến và đi như một trong rất nhiều cảm xúc Dẫu những điều đang xa Ánh mắt Nụ hôn Là những điều rất thật... Anh cầu mong rồi em sẽ bình yên Ngày vẫn nắng dẫu anh không về thắp Và kỉ niệm không là vết thương sâu Nếu vô tình em bắt gặp... Và anh tin rồi em sẽ bình yên Em có nhớ một chiều Trên sân ga cũ Những đóa bồ công anh thả nỗi buồn đi xa Em nép vào anh, thì thầm "Nếu sau này... thì em sẽ như hoa..." Ly cà phê phương xa Lễnh loãng Nhưng sao chiều nay đắng ngắt đến giật mình Trong chiếc gương thấu suốt Liêu xiêu cái gượng cười Anh tự dỗ mình Rồi em sẽ bình yên.... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : NHỮNG NGÀY CHƯA CÓ EM. _____________________Thơ Lưu Quang Vũ Những ngày chưa có em Anh như suối lang thang trong núi Chưa biết trung du chưa có bến có thuyền Những ngày chưa có em Anh như một toa tàu bỏ vắng Rất nhiều gió thổi qua cửa lạnh Nhưng thiếu lửa thiếu tiếng còi không biết lối về ga Cậu bé con đôi mắt ngây thơ Đã đánh mất kho vàng và tiếng hát Anh bỏ hồ trong, bỏ vườn cây mát Đi tìm chân trời nhưng chỉ thấy cô đơn Mưa trên đường xa, mưa trên cửa sổ tâm hồn Ôi tuổi thanh xuân trôi qua bằng những đêm trăn trở Sách vở và cha anh không giải được cho mình Anh trở thành đứa trẻ hư thân Không chịu vâng lời không chịu ngủ Chẳng lời ru nào làm anh yên lòng cả Anh nghi ngờ cả đến giọt sương rơi Bỗng một ngày em tới em ơi Anh gặp biển khơi gặp nhà ga bóng mát Anh thấy chân trời tuổi thơ bát ngát Em dạy anh nhìn cái thật của đời Hiểu bao điều lòng anh vẫn non tươi Chẳng còn là đám mây rách rưới Từ nay có nhau từ nay không còn bóng tối Em trả lại cho anh hơi thở, dáng hình Mang niềm tin thầm lặng của bình minh Em giải thoát cho anh khỏi cô đơn lầm lỗi Anh trẻ lại, đời chẳng còn rắc rối Trước câu trả lời đơn giản : Hãy yêu thương Em dạy anh biết mơ ước, biết tin Bè bạn trẻ con đất đai mùa gặt Gạt khổ đau bàn tay em gieo hạt Xóa lo âu hy vọng lại căng buồm. Trước tình em đáng lẽ phải lặng yên Nhưng hạnh phúc làm anh không nén được Như biển cả vỡ bên mình Tổ quốc Mái tóc em là xứ sở của anh Mái tóc đen như một nỗi kinh hoàng Phủ xuống hồn anh hoang dại mà ấm áp Em đã tới dịu kỳ như âm nhạc Đất mênh mông chuyển gió tới chân trời Trăng mọc rồi, đêm rộng quá, em ơi. __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : ANH YÊU EM VÀ ANH TỒN TẠI _____________________Thơ Lưu Quang Vũ Giữa bao la đường sá của con người Thành phố rộng, hồ xa, chiều nổi gió Ngày chóng tắt, cây vườn mau đổ lá Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài Chỉ một người ở lại với anh thôi Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn Anh lạc bước, em đưa anh trở lại Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh Khi những điều giả dối vây quanh Bàn tay ấy chở che và gìn giữ Biết ơn em, em từ miền cát gió Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng Anh thành người có ích cũng nhờ em Anh biết sống vững vàng không sợ hãi Như người làm vườn, như người dệt vải Ngày của đời thường thành ngày - ở - bên - em Anh biết tình yêu không phải vô biên Như tia nắng, chúng mình không sống mãi Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại Ai biết ngày mai sẽ có những gì Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi Giữa thế giới mong manh, nhiều biến đổi "Anh yêu em và anh tồn tại" Em của anh ơi, đôi vai ấm dịu dàng Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương Em ở đây, đời chẳng còn đáng ngại Em ở đây, bàn tay tin cậy Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày Đôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa Ngọn đèn sáng rụt rè bên cửa sổ Đã quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao. _______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : HUYỀN THOẠI ____________________Thơ Đoàn Thị Lam Luyến Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy Giá được hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy Em sẽ chờ như thể một tình yêu… Em sẽ chờ Như hòn đá biết xanh rêu Của bến sông xa mùa cạn nước Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa Em sẽ chờ anh Như lúa đợi sấm tháng ba Như hạt cải vội đơm hoa chờ ngày chia tay với bướm Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau Em ở hiền Em có ác chi đâu Mà trời xanh xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác Có phải rượu đâu mà chờ rượu nhạt Có phải miếng trầu Đợi trầu dập mới cay Dẫu chẳng được hẹn hò Em cứ đợi cứ say Ngâu có xa nhau ngâu có ngày gặp lại Kim Kiều vỡ duyên nhau Chẳng thể là mãi mãi Em vẫn đợi Vẫn chờ Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu. ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)