THƠ : Em phải bắt đầu quên anh từ đâu? Em phải bắt đầu quên anh từ đâu? Khi tất cả cùng gọi tên " kỷ niệm " Quên đi heo may trong 1 chiều anh đến Hay quên những trưa hè ta sánh bước bên nhau? Em phải bắt đầu quên anh từ đâu? Vết chân cũ em ướm còn vừa vặn Con đường xưa dấu vết còn lành lặn Sao tim mình đã rách toạc nỗi đau Em phải bắt đầu quên anh từ đâu? nắng vẫn cháy lòng từng đốm phượng Ve vẫn gọi tên anh giữa trưa hè như trước Sao chỉ mình em phải lặng câm? Em phải bắt đầu quên anh từ đâu? Ghế đá công viên phủ bụi chờ anh đó Hàng cây cũng xôn xao chiều hò hẹn Sao chỉ mình em phải đơn lẻ đi về? Em không thể quên anh cả trong những cơn mê _________________Sưu Tầm
THƠ : Định mệnh Ðịnh mệnh an bài cho em gặp anh Nơi đoạn cuối đường tình không lối rẽ Em vẫn biết có những điều ... "Không thể" Nhưng trốn sao được định mệnh của mình? Con dế hát lời vô nghĩa giữa cỏ xanh Ngọn nến ngu ngơ tự dối mình trong hoang dại Em - một nửa vầng trăng khờ khạo Ðang khuyết hao trong hạnh phúc đời thường Rồi khúc nhạc tình ngân vang, không gian mịn như nhung Gió đã dệt ngàn lời yêu em trên tóc Ðêm nhận nhìn em, em đối diện cùng đêm day dứt Lỡ yêu anh, em thành đoá hồng vàng Em sẽ đi ngang đời anh như gió thoảng lá bay Có ngọn gió nào cuồng quay trong bão lốc Lời yêu đến trễ, người tình ơi có biết Lá đã vì ai cuốn theo những dấu giầy... Ðịnh mệnh ơi, một ngày thay em là người khác Nỗi nhớ lưu đầy em biết gọi tên ai? Biết anh có nhớ mùa thu - thu dịu dàng, nông nổi Mùa thu đã qua đời anh, chẳng để lại lá vàng... ________________________Sưu Tầm
THƠ : ...Khoảng cách - Tình yêu - Nổi nhớ Không biết giờ này người bên ấy ra sao Có còn yêu em như ngày đầu mới gặp Hay chỉ bóng em hiện về trong thoáng chốc Rồi vùn vụt bay đi như ảo giác mộng thường? Đời ngăn mình hai đứa phải hai phương Khoảng cách là những đại dương ,những vùng trời rộng lớn Để đôi lúc ngay cả điều mơ ước Được bên nhau... cũng thấy khó vô cùng. Không biết giờ này anh có biết hay không? Em nhớ đến anh hơn những gì gọi nhớ Từng đêm buồn chỉ mình em cùng gió Thì thầm cho nhau nghe niềm rung cảm cho người Em nhớ anh ! Chỉ biết nhớ vậy thôi ! Bởi khoảng cách bao la em làm sao đắp nổi? Chỉ biết lặng im nghe tiếng lòng thầm gọi... "Phải hoán đổi làm sao em mới được bên người? " Khoảng cách - Tình yêu - Nổi nhớ....chơi vơi ! ____________________Sưu Tầm
THƠ : Lặng lẽ Rồi một ngày em bỗng chợt nhận ra không nhớ anh nhiều như em vẫn nghĩ, Không còn mộng mơ, không còn thi vị Bởi cuộc đời hạnh phúc quá mong manh Đã có lúc em chợt nghĩ đến anh Và nghĩ đến những ngày xưa cũ Chợt một thoáng mắt em buồn tư lự Em hiểu rằng em chẳng thể yêu anh Ở bên anh em hiểu lá màu xanh Khi xa anh em nhủ lòng lá úa Đi bên anh trái tim hằng nhảy múa Nhưng xa rồi, tim lại hoá bình yên!!! ___________________sưu Tầm
THƠ : ẢO MỘNG Em chờ anh dù ngọn gió vô tình Năm tháng đi qua không bao giờ trở lại Em chờ anh dù mơ hồ mãi mãi anh rất gần anh lại rất xa xăm Em chờ anh từ buổi hạt tách mầm Cây lớn lên và hoa sẽ nở Dẫu mình em - mình em cảm nhận Anh không đến cùng, hoa nở cũng mình em Anh trong đời chẳng đối mặt với cô đơn Phút tuyệt vọng đến khôn cùng sâu thẳm Nhưng sau đó tất cả rồi sẽ khác Anh - niềm tin thầm lặng, dịu dàng Tất cả ở quanh ta... Anh ở đâu mà em chẳng nhận ra Trên tất cả những gì đang hiển hiện em chờ anh dù chưa bao giờ gặp Vẫn tin anh có mặt ở trên đời __________________Sưu Tầm
THƠ : Nếu anh biết ....! Khi anh ra đi đánh rơi một nỗi nhớ Không phải vô tình Người nhặt được chính là em Thắp nến tương tư Lăn mình vào trăn trở Để bóng đêm về Héo hắt Lạnh lùng thêm Ngơ ngẫn vào ra Khung cửa ngày thêm rộng Dáng dấp ngoan hiền Riêng một bóng Xanh xao Ngặt nổi nhớ nhung Như đất trời lồng lộng Choàng ngập cả hồn Mùa duyên cũ tình sâu Anh bước ra đi Tìm hướng đời xây mộng Hay bước giã từ Vùng kỷ niệm tình nhau Em tiễn người xa Xuôi lòng theo ngọn sóng Con nước lớn, ròng Định mệnh ... Chẳng vì ta ! Thì anh ơi! Hy vọng nào đâu mà đeo đuổi bôn ba ?! Nếu biết trước Em, Chẳng thà tim khóa chốt Để nổi nhớ không về Lấp đầy ngăn dại dột Một góc tâm tình Nay bất chợt nghe đau ________________Sưu Tầm
THƠ : Chia tay Anh lặng lẽ và tôi cùng lặng lẽ Ngồi bên nhau hai đứa chẳng nói rằng Không trách móc sao lòng đau đến thế Mưa hạ buồn trong ngõ mắt giăng giăng Tìm tay nhau nhưng không đành lại cất Tiếng thở dài sườn sượt chiếm thinh không Đối diện nhau cả hai cùng gục mặt Vui được sao, khi vụt tắt lửa lòng Ai là kẻ thứ ba vừa bước khẽ Vào cuộc tình hai kẻ vốn cuồng si Một ngã đường đành chia hai lối rẽ Anh và tôi hàn gắn nữa làm gì ? Tôi đứng dậy chào anh lần sau cuối Bất chợt lòng như vạn mối kim châm Anh quỳ xin cho lần đầu mang tội Phụ tình nhau hối hận đến trăm năm Chân quỵ xuống từ lúc nào không biết Ôm chầm nhau nức nỡ khóc cho nhau Nhưng từ đây lòng đâu còn da diết Như ban đầu hoa mộng thắm tình trao Đẩy nhau ra cả hai cùng đứng dậy Đi vào trong mưa gió hạ lao đao Không đứng lại không một lần tay vẫy Tình qua rồi như một thoáng chiêm bao. _____________________Sưu Tầm
Biệt Khúc Cho Anh Kiwi Ngô Mai Trang Tiếng yêu em ngày xưa, đã trôi theo dòng nước Vẫn biết cuộc tình ta đã đến lúc phân ly Mà con tim em vẫn ngỡ ngàng Nói yêu anh ngày qua, đến hôm nay biệt ly Em vẫn không tin duyên số đã an bài Vì trong tim em đây vẫn còn yêu anh mãi Dù em vẫn lòng một lòng nguyện yêu mãi chỉ một người chỉ có anh, có anh mà thôi Dù em khóc nhiều thật nhiều từng đêm vẫn thầm nguyện cầu mà cớ sao, trời đành chia đôi lứa Dù em biết cuộc tình mình dù níu kéo thì một ngày anh cũng sẽ bỏ đi mà thôi Trời xui khiến duyên đôi mình không trọn vẹn, để em mang cho anh hạnh phúc gia đình.
Nếu Hai Đứa Mình - Hương Thủy Nếu hai đứa mình không về cùng chung lối đường. Thì dù hoa thắm chỉ là màu thắm không hương. Nếu hai đứa mình thưong nhau, Nếu hai đứa mình xa nhau, Thì dù mưa xuân với em vẫn là tuyết đông lạnh lùng. Nếu hai đứa mình cung đàn tình duyên lỡ làng Thì dù trăng sáng chỉ là màu trắng khăn tang. Nếu hai đứa mình xa nhau Nếu hai đứa mình quên nhau Thì bình minh lên nắng đẹp chan hòa có nghĩa gì đâu. Người ơi có nhớ hôm nào, Tay nắm tay nhau chúng mình vui nói chuyện mai sau. Ngờ đâu giữa trời quê hương, Có người trông sao ngắm nửa trăng sầu xót thương đời nhau. Nếu hai đứa mình đi về cùng chung lối đường Thì dù đêm tối không làm mờ lối yêu thương. Nếu hai đứa thành đôi chim chắp đôi cánh nhịp đôi tim Thì dù mưa rơi giá lạnh đêm trường cũng vẫn dịu êm. Nếu hai đứa mình Nếu hai đứa mình trọn đời thương nhau.
THƠ : THÁNG SÁU TRỜI MƯA _____________________Thơ Nguyên Sa Tháng Sáu trời mưa, trời mưa không dứt Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa Anh lạy trời mưa phong tỏa đường về Và đêm ơi xin cứ dài vô tận Ðôi mắt em anh xin đừng lo ngại Mười ngón tay đừng tà áo mân mê Ðừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng... Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa Hãy gửi cho nhau từng hơi thở mùa thu Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ Và hãy nói năng những lời vô nghĩa Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai Hãy để môi rót rượu vào môi Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt Ðêm có khuya em hãy ngủ cho ngon Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn Nếu em sợ thời gian dài vô tận Tháng Sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống Trời không mưa em có lạy trời mưa? Anh vẫn xin mưa phong tỏa đường về Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân Vì anh gọi tên em là nhan sắc Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng Sáu. _________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Tháng Sáu Trời Mưa ___________________Tiếng Hát VŨ KHANH____________ Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt trời không mưa anh cũng lạy trời mưa anh lạy trời mưa phong kín đường về và đêm ơi xin cứ dài vô tận Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng tóc em mềm anh chẳng tiếc mùa xuân trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân vì anh gọi tên em là nhan sắc Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai và bên em tiếng đời đi rất vội Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt trời không mưa em có lạy trời mưa anh vẫn xin mưa phong kín đường về anh nhớ suốt đời mưa tháng sáu
THƠ : KHÚC HÁT ĐỒNG QUÊ ______________Thơ Chữ Văn Long Anh hát em nghe khúc hát đồng quê Cho lắng lại vui buồn muôn thuở Cho mẹ thương con, cho chồng thương vợ, Người không thương nhau có rất ít ở trên đời! Anh hát em nghe về những con người Sống với đất chết lẫn vào cùng đất Chỉ để lại nụ cười chân thật Như hoa đồng cỏ nội nở rồi quên. Những câu hát nhắc anh, những câu hát nhắc em Ăn hạt gạo không quên người cày cuốc... Bao vất vả gian lao đã có gì được hưởng, Ai quên ai khuya sớm nhọc nhằn? Có điều gì luôn day dứt trong anh Như thể tình yêu như lời thề thốt: Suốt đời thương em làm sao khác được Anh cũng thương đồng, thương bãi vậy thôi. Câu thơ anh, anh viết suốt đời Xin gởi trọn mồ hôi cho đồng, cho đất, Mong nắng bớt dữ dằn, mong mưa đừng lụt ngập Mong mùa màng thôi thất bát đói no. Có điều gì luôn nuối tiếc ngẩn ngơ Xin tuổi trẻ đừng qua mau, xin tuổi già đến chậm Những đôi lứa sau ta bớt đi lận đận Sống đến trăm năm, yêu đến bạc đầu! Anh hát em nghe với cả nguyện cầu Con người sống với nhau cứ mãi còn vụng dại Để mãi mãi thương nhau, để thương nhau mãi mãi Người không thương nhau, có rất ít ở trên đời! _______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Có một thời anh là của riêng em _________________Thơ Đinh Thu Hiền Có một thời anh là của riêng em. Từng ý nghĩ đựng trong ánh mắt. Ánh nhìn anh những gì em cảm nhận. Tất cả dành cho em, riêng em. Có một thời em chẳng thể lãng quên Anh mạnh mẽ và dịu dàng đến thế Em nhỏ bé nép bóng anh che chở Chuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm Ôi đâu rồi thời ấy của riêng em Hoa mây lá, ánh mặt trời cháy bỏng Bao yêu thương trong mắt anh thầm lặng. Gió xôn xao cứ đùa yêu em... yêu em. Ngày tháng ơi cho em được cầu xin. Xin trả em về với bến bờ xưa ấy Dẫu có biết tình yêu không dễ vậy. Xin cứ trả em về ngày ấy của riêng em. ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Không đề Em chẳng thể yêu ai nữa đâu anh Dù đã dặn lòng không phải buồn đến thế Tình yêu ra đi bởi tình yêu không thể Chỉ mang đến những nỗi buồn không nguôi Dù vẫn vội vàng với những lúc ngược xuôi Con đường chên vênh chỉ chờ em vấp ngã Dẫu cuộc đời cứ chia thành trăm ngả Em vẫn hướng về anh.......... Nhớ thật nhiều dù vẫn biết mong manh Rằng anh sẽ chẳng nhớ em như em thường vẫn nhớ Câu thơ ngày đầu em còn để dở Day dứt vần đầu em lỡ gọi tên anh Con đường xưa giờ lại vắng tanh Lối cũ ấy không còn người đứng đợi Hoa sữa mùa này hình như đang nở vội Hương cũng chẳng ngọt ngào .... như xưa _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu tâm)
THƠ : Yêu nhau là thương nhớ thế này sao? Anh có em, anh quen có em rồi Giờ quạnh vắng, ngôi nhà vô nghĩa quá Chẳng còn biết vì ai mà nhóm lửa Anh một mình thức ngủ cũng cô đơn Đêm nay trời lại mọc một vầng trăng Phố vẫn phố người đi như nước chảy Anh chẳng biết rẽ lối nào cho phải Thôi đành về … Trang sách lại buồn hơn. Giở tấm hình gặp đôi mắt nhung đen Bờ vai trắng như còn rung nhịp thở Nếu em biết nỗi niềm ta mong nhớ Có hóa thành cô Tấm để kề bên ? Bạn đôi lần thoáng nhắc tên em Anh mấy lượt toan theo đường lông ngỗng Anh đã thấy xa nhau ngày hóa tháng Em làm sao qua được biệt ly này . Câu thơ anh, em không thể cầm tay Nên giai điệu lại dội về thảng thốt Đám mây kéo những chân trời sốt ruột Yêu nhau là thương nhớ thế này sao ? ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : LÁ THƯ TÌNH BỊ ĐỐT CHÁY ___________________Thơ Puskin Vĩnh biệt lá thư tình! Thôi vĩnh biệt: Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân? Bàn tay ta sao mãi chẳng muốn buông Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa? Nhưng đủ rồi! Phân vân làm chi nữa. Cháy đi thôi, thư ủ ấp yêu đương! Lòng ta yên rồi chẳng chút vấn vương. Này ngọn lửa tham tàn đang sắp cuốn Những trang giấy thư em… Xin chút gượm! Bốc lửa rồi! Làn khói nhẹ vẩn vơ Tan nhoà cùng lời cầu nguyện của ta. Hình chiếc nhẫn ước thề trên xi gắn Đã biến mất, xi chảy sôi … Ôi, thần thánh! Thế là xong! Than giấy mỏng cuộn tròn, Trên tàn than trắng dấu nét thiêng liêng… Cả lồng ngực của ta dường thắt lại, Hãy lưu mãi giữa lòng ta quằn quại, Hỡi niềm vui chua xót của đời ta, Cuộc đời buồn, ôi thân thiết tàn tro. _____________________Sưu Tầm
THƠ : Đánh rơi! __________________________Thơ PLTT Em đâu xem nỗi nhớ là trò đùa Vậy mà cuộc vui lại có quá nhiều nước mắt Ngày cầm tay em anh đâu nói những lời chia cách Sao cuối con đường chỉ chiếc bóng mình em? Em gọi nắng về hong nỗi nhớ lấm lem Hong lại câu thơ sau bao ngày thấm ướt Ngày chúng mình yêu đâu ai tính toán những điều mất được Cho giấc mơ dài hun hút những vết đau… Con bồ câu trên mái ngói vẫn còn gọi nhau Như em vẫn thường gọi anh trong những đêm khuya vắng Trong giấc mơ em có hình bóng anh lẳng lặng Cất tiếng vô thường cho giấc ngủ em sâu… Nhưng chỉ có mình em ngồi xoa dịu vết đau Xoa dịu lòng mình thôi không còn nhớ anh nữa Em đi qua những ngày nắng lửa Nhưng trước anh, em ngã tự bao giờ… Những tháng năm dài em cố giấu vần thơ Em giấu trái tim mình vào một ngăn sâu nhất Em xuôi ngược giữa dòng đời tất bật Nhưng có chốn nào là chốn không anh? Em vỗ về những câu hát ngày xanh Ngày mình yêu nhau biển chiều thôi dậy sóng Ngày mình mất nhau, hoàng hôn cháy bỏng Ngày em xa anh Em đánh rớt trái tim mình.
THƠ : Nếu cuộc đời là một trang giấy trắng Và tình mình là dòng chứ in nghiêng ANh sẽ viết nên bức tình thư dịu ngọt Đưa em vào dệt mộng thần tiên Nếu đời em là ngàn con hạc giấy Thả trên sông tình ái của dòng đời Anh xin em cho anh làm nước chảy Dìu em đi Phiêu bạt chốn xa xôi Nếu đời anh là con thuyền căng gió Lạc hướng tình chẳng biết phải đi đâu Anh xin em hãy là loài chim biển Báo tin lành _ơi hỡi cánh hải âu Nếu đời ta chỉ toàn là giông bão Khi duyên tình ko thể sống bên nhau Hãy để anh là người "ra đi" trước Để cho lòng khỏi phải biết đớn đau ________________________Sưu Tầm
THƠ : Đừng Khơi Vết Tình Buồn Nếu có lúc em thấy mình hụt hẫng, Trên dốc đời, dò bước lạ chông chênh, Xin em nhớ đừng bao giờ nhìn lại, Một đoạn đường em đã vội muốn quên. Ta cất kỹ chút tà dương vô lự, Chờ mai này thắp sáng lại hoàng hôn, Xin đừng mang gió mưa về hiu quạnh, Khơi lại trong ta những vết tình buồn. Một nửa hồn say, nửa hồn vẫn tỉnh, Ta giữa cuộc vui, ngất ngưỡng môi mềm, Mà trong thâm sâu lòng đau nặng trĩu, Tựa khối băng ngầm ép ngộp buồng tim. Nên ta sợ lắm lời em như thật, Len lỏi tâm tư gậm nhấm dần mòn, Hãy để ta mang đôi điều hoài niệm, Một thoáng ân tình vướng nợ đa đoan. ____________________Sưu Tầm
THƠ : Cuối cùng gửi! Nếu mến thương chỉ là trò khờ dại Là đùa vui là chuyện vẩn vơ thì ... Tôi nói thật khi xưa tôi chẳng thế Lỡ thân rồi nào biết được có khi ....... Từ dạo đó giận nhau đi đường khác Tôi làm thơ không biết gửi nơi nào Từ dạo đó mỗi chiều tan học Anh về rồi tôi vẫn đợi ..vì sao ??? Sẽ có lúc tôi mời đi sinh nhật Anh lặng thinh trao nhẹ một món quà Những lúc ấy anh làm sao biết được Lòng tôi buồn trống vắng tựa sân ga Sẽ có lúc tôi đi bên người khác Cười vu vơ cốt để anh bực mình Nhưng rất tiếc anh lạnh lùng như lá Tôi ngoái nhìn mà anh vẫn lặng thinh Rồi có lúc vô tình trên đường cũ Ta gặp nhau khi anh ngẩn ngơ nhìn Tôi vội tránh sợ sẽ làm kinh động Tôi biết mà anh sẽ chẳng thèm tin Rồi có lúc tôi buồn đi trên phố Cũng giật mình và rồi cũng hình như Những lúc ấy anh ở đâu vậy hả Có biết tôi đem nỗi nhớ cộng trừ Rồi có lúc...mà thôi không nói nữa Vì thanh minh là thú tội cơ mà Thương mến cũ chỉ là sương khói Tôi rất buồn khi nhớ những ngày qua! ____________________(Sưu Tầm)