THƠ : Dẫu Hãy hát cùng anh dẫu năm tháng qua rồi Con thuyền ấy đã xuôi dòng cổ tích Thôi cứ bình yên, thôi đừng day dứt Có những nỗi buồn phải gửi lại thời gian Ngõ nhà anh hoa mướp đã nở vàng Như thầm đợi một lần em qua đó Hãy trở lại dẫu chẳng còn thương nhớ Em sẽ hay còn bao chuyện bất ngờ Chia xa rồi chợt tiếc nuối ngày xưa Dẫu anh biết còn nhiều điều vụng dại Thời gian trôi đi, thời gian không trở lại Chỉ sắc hoa xưa là đúng hẹn trở về Thôi cứ nhẹ lòng để năm tháng trôi đi Cây đàn cũ rêu phong cùng ký ức Chênh chao thế dấu yêu nào có thực Mà vẫn chờ em đến hát cùng anh? ________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Khi yêu, Người ta cũng thích mưa Những cơn mưa đôi khi hay lạ Như là tình yêu đến bất ngờ Bối rối chút thôi mà ...lãng mạn Nên khi yêu, người ta cũng thích mưa! Khi yêu người ta không cần dù Mưa sẽ làm mềm hai trái tim ...phòng thủ Người con trai che mưa cho bạn gái Bằng đôi tay và chiếc lá gầy. Khi yêu, người ta thích ngắm mưa Mưa dài buông lơi như nỗi nhớ Khi nhớ người ta hay tưởng tượng Nên mưa cũng có một hình hài Mưa nghiêng nghiêng anh nhớ dáng em gầy Mưa rả rích như em đang hờn dỗi Mưa lao xao là thoảng lời em nói Mưa ầm ào là - anh yêu em Khi yêu trái tim sẽ rất mềm Bạn biết đó, mềm như là mưa vậy Tình yêu đôi khi lung linh và... dễ vỡ Nên khi yêu người ta biết yêu mưa ! _______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : MƯA _________________Thơ Nguyễn Ngọc Quỳnh Thy Quấn quít theo nhau về phố vắng Mưa có buồn tí tách sợi riêng mang ? Mưa tình đầu xin nhỏ hạt muộn màng Thì mưa hỡi, xin thôi đừng khóc mãi Mưa có nhớ năm xưa, tình ngài ngại Hạt nhẹ vương sợ ướt lấm gót ai Đường vắng ai về, mưa theo mãi gót hài Để vương vấn, ngẩn ngơ mưa từ đấy ? Mưa giăng hạt mành the, mưa trông cậy Bảo bọc ai trong nhung gấm lòng mưa Vai người đó, mưa hôn nhẹ bờ thắm Kết tóc thề, từ đó mưa xin thưa... Đêm nay có nghe mưa giọt dài giọt vắn Vẫn giọt tình si xuyên kẽ lá ngóng đêm Chờ ai nữa mưa ơi ? phố đã vắng hàng hiên Bên nhánh điện câu, sao mưa vẫn đến...? Mưa mưa ơi, thay lời từ biệt Xin một lần chôn giấu hạt tương tư.... _____________________một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
...Tặng 1 người... THƠ : Thơ viết riêng cho em... Đã bao giờ anh bỏ mặc em đâu? Lời trách móc sao mà nghe chua chát? Giọt nước mắt trên mi em bỏng rát. Anh trách tim mình sao cứ mãi đa mang? Năm tháng trôi dần, phương thuốc thời gian. Anh cứ ngỡ sẽ cuốn trôi tất cả. Những nhọc nhằn trong dòng đời hối hả. Kéo anh vô tình sải bước chân mau. Vẫn biết mình chẳng thể là của nhau. Dòng đời quá dài mà bàn chân em quá ngắn. Đại lộ tình yêu ánh đèn vàng nhấp nháy. Anh cứ lưỡng lự hoài… màu đỏ, màu xanh? Đừng đau lòng vì lựa chọn của anh. Bởi tình yêu anh dành cho người khác. Anh – kẻ độc hành, lang thang trên sa mạc. Dù biết là em – ốc đảo đợi chờ… Sẽ có ngày em đọc lại câu thơ. Đừng khóc nhé, những dòng anh viết vội. Đừng quay mặt, đừng mím môi bối rối. Đừng quên là anh không bỏ mặc em đâu. Chẳng bao giờ anh bỏ mặc em đâu. Nhưng con tim có muôn ngàn lý lẽ. Anh chẳng thể ép được tim mình rằng sẽ… Nói yêu em bằng những dối lừa ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : EM ĐỪNG BUỒN NỮA... Anh đã mệt nhoài đối diện những niềm đau, Em đừng buồn nữa những khi chiều thiếu nắng Cũng đừng khóc vì một điều không đáng Một điều bình thường: mình không phải của nhau. Phía sau nụ cười ẩn khuất một niềm đau Nên nước mắt đôi khi thành vô nghĩa. Có phải tình yêu có phép màu tha tội? Cho anh thành xa lạ một mai kia... Đã chẳng thể còn bên cạnh để sẻ chia, Lúc em buồn những khi chiều thiếu nắng. Nhưng bên kia phía thời gian bỏ ngỏ, Sẽ tìm thấy người kết thúc những trái ngang. Đời một người ngắn ngủi tựa sương tan Đừng níu kéo lại thành ra hoang phí Đừng em nhé dẫu cả trong mộng mị Để khỏi chạnh lòng khi mai nở ngoài hiên... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Gặp lại cố nhân Duy Trường Lâu lắm xa rồi mình lại gặp nhau! Hai đứa không còn ngày vui bên nhau Giờ em vui bước bên ai?? Còn tôi lòng vẫn chưa phai.. Mối tình xưa nhiều chua cay.!! Em có thương gì kỷ niệm đầu tiên!!! Hai đứa xây mộng một ngày nên duyên. Đời anh sương gió gian nan... Đời em lụa gấm cao sang. Nên mối tình vô vọng lìa tan. Ngày xưa gặp gỡ nhau chi. Trăm năm hỏi có duyên gì hay không. Một người đẹp bước bên ai. Còn ta đơn lẻ nghe lòng... bâng khuâng..!!! Hai đứa quay mặt tựa chẳng hề quen. Khơi đống tro tàn làm chi đau thêm. Bài ca tôi viết cho tim, Cầu xin thượng đế vô biên. Cho suốt đời con được tìm quên
THƠ : Em biết rằng rồi mình sẽ chia tay, Dù đơn giản, nhẹ nhàng hay sửng sốt. Cũng xin anh được một lần bất chợt, Bất chợt buồn bất chợt yêu em. * * * Ta xa nhau ngày tháng mong manh, Tình yêu đầu tưởng chừng không ước được... Nhưng em sẽ trở về em ngày trước, Thanh thản nhẹ nhàng trong cả bước đi. * * * Mình xa nhau anh sẽ ước điều gì? em cũng sẽ tặng anh thêm một điều ước, em đánh đổi những gì em có được, Để nhẹ nhàng thanh thản sống không anh _________________________(Sưu Tầm)
THƠ : Người bán nỗi buồn Bán cho anh nỗi buồn đi cô gái Thấy cô buồn-anh mua giúp- giá bao nhiêu???) Tôi ngỡ ngàng nhìn người khách cuối chiều (Anh chờ chút để tôi cân cái đã) Tôi ái ngại, bởi nỗi buồn nặng quá (Bán thế nào được khi vô giá hở anh???) Khách nài nỉ (Khó dễ chi, xin em hãy bán nhanh, Mẹ anh vừa mất... nên anh đây buồn lắm.) Tôi cúi mặt, ôm nỗi buồn gậm nhấm Quá mủi lòng, thôi chẳng bán cho không Khách ngạc nhiên, rồi tỏ ý phật lòng (Cảm ơn em, tôi không cần bố thí) Khách bỏ đi tưởng nhầm tôi cố ý Tôi vô tâm cũng lặng lẽ quay đi Mấy năm liền nỗi buồn vẫn nằm ì Chẳng người mua nên tôi đâu màng bán Tôi u hoài mang niềm đau ai oán Ngõ hồn mình chờ đợi bóng ai sang Anh giờ này có nhớ kẻ bên đàng Nỗi buồn tôi chợt nhiên thèm giải thích Tháng tư về cho cơn mưa rả rích Tôi cuộn mình trong cổ tích ngủ yên Bỗng người lạ từ đâu tới hàn huyên Thầm mong tôi bán nỗi buồn ngày trước Người ấy bảo không thể nào quên được Nỗi buồn mà cô gái muốn biếu cho Tôi nghẹn ngào (xin anh hãy đắn đo, Cái vô giá anh làm sao mua nổi) Khách tươi cười (em đừng vội từ chối) Cầm tay tôi người lồng chiếc nhẫn xinh Mua nỗi buồn bằng tất cả chân thành Giá phải trả là cuộc đời anh. Em ạ! Tôi rưng lệ lòng tưng bừng rộn rã Nỗi buồn bao năm tự hóa bướm bay đi Sự thật đây rồi chẳng phải mơ gì Tôi mềm nhũn trong tay anh hạnh phúc ___________________Sưu Tầm
THƠ : Nổi Buồn Mang Màu Tím Phải rồi anh, buồn chúng ta màu tím Màu trời chiều nhuộm tím buổi hoàng hôn Khi không còn ngọt ngào giữa môi hôn Giọt nước mắt rơi trở thành mặn đắng Phải rồi anh, chỉ còn lại trống vắng Khoảng cách vô hình thật quá mênh mông Hai đứa nhìn nhau chỉ thấy hư không Lời chia tay tại sao mình phải nói Phải rồi anh, ước mơ thành mây khói Bởi vì mình không giữ lấy đời nhau Nên cuối cùng nhận lãnh hết thương đau Trên đổ vỡ, nỗi buồn mang màu tím Hạnh phúc một đời mãi đi tìm kiếm Bây giờ là nỗi buồn riêng mang theo _________________Sưu Tầm
...bài này...Hugolina dành tặng cho Một Người... Quên Nhau Quên Chẳng Đành Trình bày: Ngọc Lan Đời bé và đời anh - hai đường thẳng song hành Kiếp này làm sao gặp? Quên nhau, quên chẳng đành! Kiếp này làm sao gặp? Quên nhau, quên chẳng đành! Đời bé như cánh hoa Mùa xuân phơi phới hương Đời anh như lá khô Mùa thu rơi rớt bay bên đường... Đời bé như cánh chim Mãi rong chơi đó đây Đời anh như bóng cây Già nuạ.. Vẫn đứng trông ...ngày tháng. Thôi, xin giã từ em Em hãy về đi Mình anh lặng lẽ... Thôi, xin giã từ em Xin giã từ em...Kiếp này đành thôi. Đời bé và đời anh - hai đường thẳng song hành Kiếp này làm sao gặp? Quên nhau, quên chẳng đành! Kiếp này làm sao gặp? Quên nhau, quên chẳng đành!
THơ: NHỚ ANH Lại một ngày Chủ Nhật không Anh- Em một mình chạy xe trên phố- Trên đường đi dập dìu đôi lứa... cho lòng em nhớ Anh mênh mang... ...... Em vẫn biết là Anh rất bận -cuối tuần Anh đâu muốn xa nhà- Anh đâu muốn xa người em nhỏ lỡ hẹn hò ...ngày của đôi ta. ....... ...Anh có biết em rất nhớ Anh Anh có biết em buồn...muốn khóc... Mưa lại rơi -hạt mưa lất phất- ướt mặt em...hay nước mắt em? ...nhớ làm sao lời nói êm đềm "...đâu phải chỉ có mình em nhớ..." Nhớ làm sao-những lời Anh dặn- "em ở nhà...em phải thật ngoan... không được buồn và không được khóc không thức khuya...ngủ sớm nghe em..." ...những lời Anh làm em thổn thức nghe lòng buồn và nhớ Anh thêm... ........ ...Người Yêu ơi...giờ em mới biết mình đã Yêu Anh đến thế nào mưa chiều ơi...nghe buồn da diết... cho lòng em nhớ Anh...làm sao... __________________Hugolina
THƠ : Hoa giấy Anh trở về căn nhà cũ không em Hoa giấy rơi như ngày xưa xa lắc Vẫn nhẹ nhàng như những dòng nước mắt Rớt nhẹ bên thềm lơ đãng chiều đông Gió lạnh lùng như kí ức mênh mông Hoa rơi mãi vô tình trong thinh lặng Chẳng còn bài thơ đã từng viết tặng Hoa giật mình, rớt khẽ xuống tay anh Anh ngậm ngùi vì hoa giấy mong manh Chẳng giữ được em, dù là chiếc bóng Và khi đại dương dạt dào cuộn sóng Anh vẫn là dòng nước lững lờ trôi... Hoa giấy bây giờ vẫn là hoa giấy thôi Vẫn bay khẽ trong hoàng hôn lộng gió Lặng lẽ thả mình giữa không và có Chẳng biết là mãi mãi hay mong manh Có lẽ nào chỉ là của riêng anh Dông bão, lặng yên, ngậm ngùi, tiếc nuối? Hoa vẫn rơi đẹp như lần hẹn cuối Như chưa bao giờ biết đến đổi thay Chùm hoa rung mình khi ngọn gió lay Anh biết mùa đông chẳng còn hoa nữa Nơi xa vô tận, mình anh đứng giữa Có cánh hoa nào nhẹ rớt trên tay... ____________________________(Sưu Tầm)
Tình Như Mây Khói Đan Nguyên Em khóc đi em khóc nữa đi em Khóc để rồi quên một cuộc tình buồn Giờ biết tìm ai để mà giận hờn Đêm này gặp nhau lần cuối thương nhớ biết bao giờ nguôi Mộng đẹp đời tôi đã bay cao vời Lời xưa âu yếm trao người như mây khói cao rồi Tựa kề vai em sầu giăng muôn lối Để nghe ân ái xa rồi... tan nát lòng tôi Rồi một chiều buồn chìm trên sân ga Con tàu về lạnh lùng dìu em sang bến vắng Bao nhiêu yêu thương cũng qua đi rồi Anh nguyện trọn một đời làm mây khắp phương trời Em khóc đi em khóc nữa đi em Khóc để rồi mai mỗi người một đường Tình mãi còn vương theo điệu nhạc buồn Có ai thấu từng đêm trường... ôm bóng mà thương...
THƠ : Cơn mưa chiều Mưa chiều nay buồn quá phải không em ? Đường phố đông vui bỗng chốc thành hoang vắng Giọt nước mắt trong chợt hồng lên vị đắng Một người đi, người đứng lại bên thềm... Mưa chiều nay buồn quá phải không em ? Hai nỗi nhớ phải đi về hai ngả Ta muốn hóa rong rêu suốt đời bên phiến đá Làm ngọn lau xanh bên dòng nước êm đềm Mưa chiều nay buồn quá phải không em? Người bỏ đi rồi ,ta đâu còn chi nữa Một cánh hoa đỏ ngời như lửa Cơn gió đi qua thổi tắt mất bên thềm Mưa chiều nay buồn quá phải không em ? Bốn mươi tuổi đi qua, bốn mươi mùa lá rụng Ai có nên khôn, ta cả đời thô vụng Đánh mất trăng rồi chỉ còn lại màn đêm... Mưa chiều nay buồn quá phải không em ? _______________________Sưu Tầm
THƠ : Thế nghĩa là...! Thế nghĩa là anh chẳng còn nghĩ đến em vào mỗi sớm mai Chẳng còn muốn gọi điện vào mỗi tối Chẳng còn đang làm việc bỗng nhắn tin chỉ nói “Anh nhớ em…” Thế nghĩa là anh muốn em quên Khó gì đâu, chỉ toàn là lời nói Chưa một cái nắm tay Chưa một ánh nhìn bối rối Có gì mà chẳng quên… Thế nghĩa là anh chọn con đường chẳng có em Đường sỏi đá hay rải hoa cũng là anh đã chọn Anh đi cẩn thận, nhớ nhìn sau trước Sỏi đá đã đành, nhưng hoa cũng rất có thể lẫn gai Còn em sẽ đếm những ngày dài Mới hôm qua đã hôm nay lại sắp mai mất rồi... ______________________Sưu Tầm
THƠ : Anh không về Anh không về gỡ tóc cho em Không có anh, tóc buồn, tóc rối Không có anh đường mưa thành lầy lội Em đi làm về, gió đập cửa buồn tênh. Anh không về em chỉ dám nằm nghiêng Giọt nước thì trong và bức tường thì trắng Mỗi bữa em ăn, miếng cơm nào cũng đắng Cứ đêm đêm ký ức lại trở về. Anh không về em chỉ có mình em Câm lặng, hoang mang và hoàn toàn vụn vỡ Nếu tình yêu giống như hơi thở Thì em tin, em đã chết lâu rồi. Anh không về... Anh không biết anh ơi Hà Nội mùa này lá vàng rơi ngập phố Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường. _____________________Sưu Tầm
THƠ : Có lẽ nào em chẳng thể quên anh... Có lẽ nào em chẳng thể quên anh Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại Cơn gió đi hoang thổi lòng em lạnh mãi Áng mây chiều thao thức mãi một niền thương Em đã đi qua hết cả con đường Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát Qua rồi ư ? Cái thời khao khát Những tâm tồn tha thiết ở trong nhau. Anh có bao giờ hiểu được nỗi đau Trên bến vắng chỉ mình em chờ đợi Nắng đi rồi thuyền về trong bóng tối Để mình em bên nỗi nhớ bơ vơ .. .. Anh có bao giờ anh nhớ nổi dòng thơ Câu thơ cũ của một thời anh viết Đêm lạnh lùng với niềm đau da diết Ánh trăng buồn chấp chới ở đằng xa. Nỗi nhớ cồn cào rồi cũng sẽ qua Câu thơ cũ ngập ngừng vào dĩ vãng Anh xa rồi con đường chiều vắng lặng Có lẽ nào em không thể quên anh ... ______________________Sưu Tầm
THƠ : Bình yên... Và mọi con thuyền đều đến buổi buông neo Xin gấp lại cánh buồm nhờ bóng đêm che chở Gỡ tấm áo choàng thi ca khỏi nỗi buồn nhỏ bé Trái tim em đậu xuống cát hết ưu phiền Thì có khác gì đâu giữa tất cả và em Định mệnh như một kẻ tinh ranh gỡ dần từng múi chỉ Để những tín điều thiêm thiếp ngủ quên trên tấm ga trải giường sạch sẽ Có thể nào đó chẳng phải bình yên? Bờ bãi đã qua rồi em sẽ quên Em bình thản buông neo như tiếng thở dài trong đêm vừa phóng thích Nhớ thương không được quyền đỏng đảnh Đêm xun xoe luận tội những yên lành Anh đừng lo, nếu chẳng ngủ yên, cánh buồm em cũng chỉ thức dậy trong lặng im... ________________________Sưu Tầm
THƠ : Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu! Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu Nhưng không phải yêu nhau, Mà là yêu người khác. Anh sẽ nắm tay một người con gái Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác... Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em Anh rồi cũng chẳng còn ghen, Những chỗ không anh, em diện màu áo mới. Tại đường phố đông người Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau. Có thể một ngày em mặc áo cô dâu Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh... Giông bão đi qua ô cửa màu xanh Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu. Có bao nhiêu sao sáng trên đầu Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa... Em nghe lại những bản tình ca Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế Vẫn say mê như chưa hề cũ Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau _______________________Sưu Tầm
THƠ : Lặng lẽ Phía cuối con đường là nắng Hay mưa ...? Ta còn biết để gọi thời gian quay lại , Kỷ niệm còn không ... ta cứ tìm kiếm mãi . Câu hỏi trong đầu : "Hạnh phúc ở nơi đâu ? " Bản tình ca ướt rồi sau những đợt mưa ngâu , Thu vì thế trở nên buồn lặng lẽ , Từng nốt nhạc chơi vơi giữa đêm trường quạnh quẽ , Tiếng hát bay vào khoảng trống vắng mênh mông . Ta cố đợi nắng về trong những buổi rạng đông Sưỏi ấm niềm tin sau mỗi lần mệt mỏi Thức tỉnh trái tim sau những lần bối rối Trên đoạn đường đời đầy rẫy những phong ba Và cuối cùng , ta cũng chỉ là ta Hạnh phúc là đây - những cam go vất vả Hạnh phúc là đây - sau những lần gần như khuỵ ngã Bỗng thấy dừơng vững chãi những bước chân . Ta trả nỗi buồn về phía sau lưng Để còn thấy trên môi nụ cười luôn luôn điểm Và có lẽ ta thôi ... không bao giờ tìm kiếm Tât cả xa rồi , dĩ vãng hãy lặng yên . _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)