Người Về Cuối Phố Minh Tuyết Giọt nước mắt em rơi, khi anh nói lời chia tay Giọt nước mắt em rơi, khi anh bước chân về với người Khi em về trời xanh không mây bay Em nghe chiều mùa thu không lá rơi Mùa đông đến bên em người ơi. Giọt nước mắt hôm nay, rơi trên tiếng cười hôm qua Giọt nước mắt mai sau, rơi trên những con đường xứ lạ Đôi tay nào dìu em trong mưa bay Đôi môi nào vừa hôn em đắm say Rồi giây phút trái tim anh đổi thay. Tình đầu đã đến xôn xao đại dương người ơi Rồi làn sóng cuốn yêu thương rời xa tầm tay Một lần mãi mãi anh quên mùa thu tóc mây Để vội đi, tìm mùa xuân bên người yêu mới. Cuộc đời vẫn thế con tim thường hay đổi thay Người về cuối phố long lanh giọt sương tràn mi Một làn tóc rối bay trong hoàng hôn lá rơi Rồi từ đây, mình em đi giữa mênh mông cuộc đời.
THƠ : VIẾT CHO EM Anh một mình tự chữa mỗi cơn đau Khi trái gió và khi trời trở lạnh Anh nhặt lấy trái tim mình -từng mảnh- chắp vá nỗi cô đơn bằng chính nỗi đau mình Biết nói sao thế nào về em nhỉ Để người đời và em đều hiểu được Ôi! trái tim anh sao muốn khóc Khi thấy em đi ngược bước đường Chẳng phải chia tay là sẽ hết Hết yêu thương-ân nghĩa-nợ nần Con người anh vốn là người đa cảm Cố lãng quên rồi-nhưng nào quên nổi đâu? Em cứ vô tình làm tim anh đau nhói Bằng cách nói về anh như một người bội bạc nhưng anh hiểu rằng em không hề như thế đâu cố tình vò nát trái tim anh Trên đời chưa có thuốc trường sinh làm sống lại một tình yêu tan vỡ nói sao đây cho mọi người hiểu được Giữa chúng mình - chỉ còn lại nỗi đau... _____________________(Sưu tầm)
Con quỳ lạy Chúa trên Trời Con quỳ lạy Chúa trên trời,sao cho con lấy được người con yêu. Đời con đau khổ đã nhiều,từ khi thơ dại đủ điều đắng cay Số nghèo hai chục năm nay,xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo. Chúa ơi! Chúa ơi! \*!==!!==!*/ Mối tình đầu trót bọt bèo vì người ta đã chạy theo bạc tiền. Âm thầm trong mối tình điên cầm bằng Chúa định nhân duyên bẽ bàng Chúa ơi! Chúa ơi! \*!==!!==!*/ Con quỳ lạy Chúa trên trời,sao cho con lấy được người con yêu Bây giờ con đã gặp nàng,không giầu, không đẹp, không màng lợi danh Chúng con hai mái đầu xanh,chấp tay khấn nguyện trung thành với nhau Chúa ơi! \*!==!!==!*/ Thề rằng sóng gió biển dâu, đã yêu trước cũng như sau giữ lời
THƠ : THƠ VIẾT CHO EM Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do. Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất Chỉ khi nào lo sợ em đi mất Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi. Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng Nhớ tới một người khi đang nắm tay em. Anh xin lỗi vì những phút dịu êm Được ở bên em mà anh không trân trọng Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa. Để một ngày khi năm tháng trôi qua Anh giật mình nỗi nhớ em da diết Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết Em chính là bờ bến của đời anh. Chỉ còn lại những điều rất mong manh Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em _________________________Sưu Tầm
THƠ : . .....Không có gì đâu Anh -Anh đừng như thế!!! Em quen rồi những ngày tháng không Anh, Em đã quen rồi những chờ đợi -mong manh- vì em biết Anh không còn nhớ tới, Em đã quen những lần Anh đến vội- Để rồi đi chẳng một chút...ngập ngừng!!! Em đã từng rơi nước mắt tủi thân- khi đến Sinh Nhật em-Anh cũng còn ...không nhớ!!! Không có gì đâu Anh- Em không còn bỡ ngỡ khi qua chốn quen xưa một thuở đã hẹn hò, quen một mình gặm nhắm nỗi cô đơn... quen chịu đựng-những nổi buồn-cay đắng!!! Em vẫn biết những ngày Anh xa vắng- có bao người con gái ở quanh Anh nào Phượng,nào Hồng,nào Cúc,nào Oanh... chủ động trao Tình Yêu - Mà Anh thì... thích thế!!! ...Những ánh mắt xanh,những môi son quyến rũ... Hình bóng em lạc loài giữa rộn rã cười vui- Em không được như Người ta-bằng chót lưỡi ,đầu môi... Em chỉ biết Yêu Anh bằng Tình Yêu rất thật!!! ................. Em với Anh bây giờ đã là hai thái cực, Hai đường thẳng song song sẽ không gặp ...bao giờ!!! Em đã sợ nổi cô đơn-những cảm giác Đợi Chờ Xin Anh đừng Dỗ Ngọt em bằng những Lời Dối Trá!!! ______________________________Hugolina
Về Đâu Mái Tóc Người Thương Nguyễn Hoàng Nam Hồn lỡ sa vào đôi mắt em Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm Thầm ước nhưng nào đâu dám nói Khép tâm tư lại thôi Đường hoa vẫn chưa mở lối Đường lắm phong trần tay trắng tay Trời đông ngại gió lùa vai gầy Lầu kín trăng về không gối chiếc Gác cao ngăn niềm yêu thì thôi mơ ước chi nhiều Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt mấy sơn khê Ngày đi mắt em xanh biển sâu mắt tôi rưng rưng sầu lặng nghe tiếng pháo-tiễn em qua cầu Đường phố muôn màu-sao thiếu Em về đâu làn tóc xõa bên rèm lầu vắng không người-song khép kín Nhớ Em tôi gọi tên... chỉ nghe tiếng gió qua thềm.
Thơ : Hồn đã lỡ...sa vào đôi mắt ấy... đôi mắt em đã nhốt kín hồn anh- Để cho anh-từng ngày như chết đuối chìm sâu vào trong đáy mắt long lanh... ...Em là người con gái Anh đã Yêu Yêu Em làm sao...trong một buổi chiều -Tình cờ gặp nhau-dưới hàng hiên vắng mưa thật to-cho mình đứng cạnh nhau ...Tình cờ Anh bắt gặp...ở Em... một chút thương thương...trong anh gợi lại hình ảnh quen quen -mái trường xưa ấy- áo dài em trắng ...duyên dáng làm sao... Em không biết có đôi mắt Anh đang trộm nhìn Em...hồn Anh đắm đuối... trời còn mưa...sao Em bước vội... Anh thẩn thờ...tiếc nuối không nguôi. Anh ước gì...anh lại gặp Em... Không chỉ nhìn- mà Anh sẽ nói Dẫu cho Em buông lời từ chối... thì anh cũng nói lời Yêu Em rồi... ........ để đêm về...Anh không thầm mơ để đêm về...Anh không hối tiếc ...có bao người Yêu Em...Anh không biết nhưng Em sẽ biết rằng...trong đó có Anh!!! _______________________________Hugolina
THƠ : NÓI CÙNG EM _________________________Thơ Nguyễn Ngọc Chiến Nỗi nhớ này anh biết gửi cho ai Biết nói cùng ai những lời yêu mến Mơ về ai những đêm dài lưu luyến Em đi rồi còn lại một mình anh! Em đi rồi nắng như chẳng còn xanh Trăng lặn, sao mờ, gió lùa trước cửa Mưa bay bay đều đều như nhịp thở Nỗi buồn này anh biết nói cùng ai? Biết nói cùng ai khi mỗi sáng ban mai Anh thức dậy thấy mình cô đơn quá Những gì thân quen sao bây giờ xa lạ Vắng em rồi càng thấm thía nỗi đau. Giá ngày ấy chúng mình đừng quen nhau Đừng nói lời yêu, đừng tỏ tình vội vã Đừng dành cho nhau những gì tha thiết quá Đâu đến nỗi bây giờ xa xót cõi lòng nhau! Ta đã từng hẹn ước tới mai sau Còn lại những gì ta cho nhau tất cả Hạnh phúc đơn sơ như cỏ cây hoa lá Rất gụi gần sao bỗng hóa xa xôi. Anh với em giờ ngăn cách biển khơi Người mỗi phương biết khi nào gặp lại Tình còn đó vẫn hồng tươi thắm mãi Mà chẳng thể bên nhau một giấc mơ nồng. Anh trở về trong đêm nhớ ngày mong Cay đắng, buồn vui kết thành kỷ niệm Sẽ là nốt nhạc ngân rung xao xuyến Tận đáy lòng anh cho đến cuối đời. __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
1 bài thơ đã đọc từ lâu, và rất thích...(Lời của Một Người) THƠ : Ngang phố chiều đông Có một người đi ngang phố chiều nay Lòng tĩnh lặng như hoa vàng dưới nắng Có một ngày nỗi buồn nằm im ắng Gió mùa về giăng trong mắt bâng quơ. Ta đã thôi mong nhớ, hết đợi chờ Người giờ xa lạ quá, trong mơ Chỉ hồn nhiên tiếc thời xưa ấy Ta trót trao đi… chẳng nhận về… Hà cớ gì cứ nhắc mãi một bản tình ca Ta không hát, anh không còn nhớ nữa Đoá hoa vàng đứng bên đường khép lửa Lửa lòng ta đã tắt tự lâu rồi! Những câu thơ mang hơi rét mùa đông Ta đã viết, anh vẫn còn đọc chứ? Ừ thì giữa chúng mình chưa có gì! Ta chỉ toàn tưởng tượng Anh cũng từng tưởng tượng như ta… Ngọn gió mùa đông, hơi ấm mùa đông Níu giữ thế nào cho tình yêu không bay mất? Có một hôm trong ta là nỗi buồn rất thật Dưới gốc bàng nâu, đợi mãi, Người không về… Ngang phố chiều nay Có một người vừa tiễn một người đi Lòng lặng lẽ như hoa vàng khép nắng _________________Môt Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Thơ: Giọt Nắng Bên Thềm Đã lâu rồi anh thôi chẳng ghé chơi Để giọt nắng ở bên thềm rơi mãi Hoa vẫn ngóng một bước chân trở lại Và sau vườn vẫn khắc khoải tiếng chim Sỏi đá rêu phong sỏi đá vẫn đi tìm Dấu vết cũ của hình hài sót lại Kỷ niệm giữa bài hát còn rơi vãi Trả lại cho người - hay trả lại cho tôi Ai đã đi rồi và chắc chỉ thế thôi Trong bài hát có vệt dài nỗi nhớ Thấy khói thuốc giờ bình yên nức nở Thấy cuộc tình ở điệp khúc đầu tiên Cây sen đá còn bạc đến triền miên Rồi một sớm nghe lòng mình hư vắng Trả lại nhé những khoảng trời tĩnh lặng Ru ngọt ngào vệt nắng dưới bàn chân Những khi buồn anh cứ ghé qua sân Chim vẫn hót và màu hoa vẫn thế Chỉ riêng tôi những nối buồn chưa kể Tự bao giờ ngày đã vội sang đêm Bài hát cho anh giờ đã chẳng thành tên Bởi đã hát giữa mọi người - quên lãng. _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu tầm)
Giọt Nắng Bên Thềm ___________________Tiếng Hát BẰNG KIỀU___________ Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi Giọt nắng bâng khuâng Giọt nắng rơi rơi bên thềm Bài hát bâng khuâng Bài hát mang bao kỷ niệm Những ngày đã qua Lâu lắm rồi anh không đến chơi Cây sen đã lá bạc như vôi Sỏi đá rêu phong sỏi đá chưa quên chân người Bài hát rêu phong bài hát viết không nên lời đã vội ... lãng quên Bài hát tìm trong nỗi nhớ từng ngày bình yên Bài hát tìm trong ký ức cuộc tình đầu tiên Trả lại cho tôi, trả lại cho anh Trả về hư không giọt nắng bên thềm Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi Một sớm mai kia Chợt thấy hư vô trong đời Người vẫn đâu đây, người cũng đã như xa rồi Chỉ là ... thế thôi Khi thấy buồn anh cứ đến chơi Chim vẫn hót trong vườn đấy thôi Chỉ có trong tôi ngày đã sang đêm lâu rồi Bài hát cho anh giờ đã hát cho mọi người Để rồi lãng quên Bài hát tìm trong khói thuốc từng giờ bình yên Bài hát tìm trong lá biếc từng chiều hoàng hôn Còn lại trong tôi, còn lại trong anh Chỉ là lung linh giọt nắng bên thềm Trả lại cho tôi, trả lại cho anh Trả về hư không giọt nắng bên thềm
Hoa Tím Ngoài Sân ____________________Tiếng Hát BẰNG KIỀU____________ Một ngày tình cờ Trên đường phố tôi có bàn chân em Mặt trời thì hồng Mà trên cây khế có nhiều tiếng chim Và rồi một ngày Một ngày đã qua, không ngày nào hơn Con đường vẫn đợi Mà đâu thấy, đâu thấy dấu chân em... Từ lâu lắm đã vắng em trên con đường này Cây bây giờ lá rụng, gió heo may Và cơn gió vẫn cuốn theo chân ai mỗi ngày Để lại mùa thu theo lá bay bay... Em đừng đi! Xin em đừng đi! Vì ai đó còn chưa nói với ai điều gì Ngày ngày mặt trời hôn lên bước chân Và hoa tím vẫn rơi đầy sân... Con đường chưa quên tên bàn chân Bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ Ai vội đi để ai còn đứng đó Tìm bàn chân ai trong tiếng lá rơi... Cuộc đời lạ lùng Cuộc đời ước mơ những điều viễn vông Lòng người lạ lùng Lòng hay thương nhớ những điều hư không Để rồi một ngày Một ngày nhớ thương Hóa thành mênh mông Đôi bàn chân nào Làm hoa tím để hoa tím rơi đầy sân...
THƠ : Tự hỏi Tự hỏi bây giờ người ấy ra sao Có giống mình cứ nhớ hoài những ngày tháng cũ Những đêm dài bâng quơ mất ngủ Kỷ niệm quay về chầm chậm giữa cơn mơ... Tự hỏi bây giờ người ấy có buồn không Có giống mình lang thang qua con đường hò hẹn Níu lại hương hoàng lan để về đêm bẽn lẽn Khe khẽ thở dài bên gốc cây xưa... Tự hỏi bây giờ người ấy...nhớ mình không Giống như mình nhớ hoài đôi mắt tròn ngơ ngác Nhớ bàn tay dịu dàng như cánh vạc Rụt rè nắm tay mình trong một tối xa xăm... Tự hỏi bây giờ người ấy hối hận không Giống như mình tự giận mình...sao mà ngốc thế Tự trách mình...sao trẻ con đến thế Chuyện chẳng gì đâu...mà mãi mãi xa vời... Tự hỏi bây giờ người ấy... có yêu ai khác Sóng bước cùng ai trên góc phố quen nào Có thầm thì một câu thơ trong bóng trăng huyền ảo Xoè tay đếm thầm ngày tháng đã xa nhau? _________________Một Thời Đã Xa
THƠ : NHỮNG BÀI THƠ ANH KHÔNG VIẾT TẶNG EM ___________________Thơ Nguyễn Đình Xuân Rồi em sẽ đọc những bài thơ Anh viết tặng cho người con gái khác Thoáng giận hờn em âm thầm khóc Những bài thơ kia anh không dành tặng cho mình. Có một thời anh đã kiếm tìm Lời yêu đầu em không là người nhận Số phận chẳng cho anh gặp em từ trước Nên yêu thương anh dành trọn trao em. Có thể em hờn ghen Âm thầm nén sâu nơi ngực Tha thứ cho anh trong ký ức Anh không thể đốt kỷ niệm thành tro. Tình yêu thường để lại vào thơ Những đắng cay, nỗi buồn thành ngọc Em nhé xin em đừng khóc Khi yêu anh không thể dối mình... __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Hoài niệm phố _____________________Thơ Ngô Thị Thanh Vân Phố vẫn dốc những con đường cánh võng Nhạt nhòa sương nỗi nhớ lại tìm về Kí ức gợi bao điều xa thẳm Cho một người thao thiết một niềm thương. Phố vẫn xưa, phố vẫn rất thiên đường Cho bao kẻ say men tình vừa chớm Cho một người nhận ra mình vừa lớn Xa một người, quên ước hẹn chung đôi. Phố lặng thinh không trách móc nửa lời Sao đau đáu một điều không thể nói Sao cõi lòng chơi vơi nhiều thay đổi Để nghĩ suy trăn trở giữa mi người. Trở về đây tha thiết nhớ môi cười Nhớ bàn tay ánh mắt ngày xưa ấy Để trong tim được nghe lời thứ lỗi Của phố buồn. Và ngày cũ. Mình yêu... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Của một người tặng Một Người... THƠ : ________________Thơ Phan Lê Trung Tín Có bao giờ em nhớ đến anh không ? Vào những đêm mưa buồn trải dài phố thị Có bao giờ trong những cơn mơ - mộng mị Thoáng chạnh lòng em nghĩ đến anh ! Gió vẫn rì rào những câu hát ngày xanh Sao tình yêu vẫn còn mong manh quá ? Tiếng yêu ngày nào ai trao vội vã Để giờ đây rơi rớt bất ngờ ! Có bao giờ em đọc lại những câu thơ Anh tặng em vào buổi chiều nhạt nắng Con phố cũ đôi tình nhân đã vắng Để cây buồn, lẳng lặng lá rơi rơi ... Có bao giờ trở lại, thời gian ơi ... Để mây mưa không còn buồn man mác Để đôi chân không còn lầm lạc Mãi lang thang không nhớ nổi đường về Em có còn nhớ câu hát tình quê ? "Muối mặn gừng cay" ân tình đến thế ! Nên giờ đây làm sao có thể Quên một người anh đã đợi mong. Có bao giờ em nhớ đến anh không ?... ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yên Có những nỗi buồn tưởng đã ngủ yên Nhưng cứ thao thức mãi trong tiềm thức Bài thơ xưa bỏ quên trong kí ức Phải chăng là nỗi buồn tuổi hai mươi Có chút ngây thơ trong những tiếng cười Tình yêu không là suy tính thiệt hơn Yêu thật nhiều mà vẫn thấy cô đơn Trang giấy trắng viết đầy tên nỗi nhớ Có những bài thơ nửa chừng dang dở Sao vẫn còn ảo vọng tuổi hai mươi Giữ trong tim giọng nói tiếng ai cười Như bảo vật là niềm đau chôn giấu Có những muộn phiền cứ mãi gọi tên Khi tất cả chỉ còn là trống vắng Bài thơ xưa của một thời áo trắng Bây giờ đọc lại thấy mình ngây ngô. ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)