THƠ : Đêm nay em đi giữa đường phố Sài Gòn... Đèn sao lung linh muôn màu rực rỡ ...cảnh thì vui-sao lòng em bở ngỡ- có vui thế nào cũng không xóa được nỗi nhớ...trong em giờ này Anh đang làm gì...biết Anh có nhớ em? Đêm có thao thức nghĩ về em?...hay không có em -Anh buồn-đi ngủ sớm? Còn em- thì khi xa Anh cái nét hồn nhiên sao bỗng đánh mất... đâu rồi xa Anh một ngày- sao hồn bỗng chơi vơi Trời ơi...có phải Tình Yêu là nguy hiểm thế... Đã lỡ Yêu nhau thì ...xa nhau không thể ...nhưng ai biết Tình Yêu nó sẽ đến lúc nào??? Em muốn bước chân ra-nhưng không biết phải làm sao... nhưng chỉ mới nghe nhớ nhớ...thì có phải là Yêu không vậy??? ---------------------------------------------------Hugolina
THƠ : Đêm nay em rất ...nhớ Anh nên em buồn...em không ngủ được... Nơi xa kia...hình như Anh cũng còn...đang thức Sao vậy Anh?-Hay Anh cũng nhớ em? Em nhớ làm sao lời Anh nói -dịu êm- " em phải ngủ sớm nghen em...em không được thức... Anh sợ em thức khuya...em sẽ không đủ sức- vì ngày mai em còn phải đi làm..." Nhưng ...sao Anh chỉ biết nghĩ cho em... mà sao không nghĩ là em...cũng muốn nói với Anh...như thế .............. Anh yêu dấu ơi...nhưng em không thể... vì con gái ai lại nói thế...bao giờ... ...Anh đâu biết rằng trong những giấc mơ anh luôn là người trong Tim em -ngự trị- anh đã đi vào tận cùng suy nghĩ em chỉ nghĩ đến Anh...và không nghĩ đến ai dẫu em biết Anh đang phân vân...không hiểu em...yêu ai vì những lời Anh nói gần xa...em chỉ cười...không nói _______________________Hugolina
THƠ : Bởi vì không thể quên ______________Thơ Nguyễn Phong Việt Bởi vì không thể quên nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình! Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường nấu cho nhau một bữa ăn mua một viên thuốc khi người kia đau ốm hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt… nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được chẳng dễ gì có thể sẻ chia… Đã bao giờ người muốn gọi tên ta muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời… Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi xót xa nào hơn… Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa không phải con người này, không phải ngôi nhà này… mà là ở nơi đó với một vòng tay bao dung! Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung yêu một người và lấy một người khác… rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi??? Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt… dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn… Bởi vì không thể quên nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình! _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : NGHIÊNG ____________________Thơ HDQ Người gởi nỗi nhớ dài nghiêng theo từng con dốc Ta mang hoàng hôn về phủ kín những câu thơ Con dốc ngày xưa vẫn nghiêng nghiêng đợi chờ Sao chẳng thấy đôi bàn chân ngà ngọc? Con dốc nghiêng, hình như con dốc khóc Nước mắt lăn, lăn ngược suốt chiều dài Đồi núi chập chùng che khuất bóng dáng ai Ta đứng lặng giữa muôn trùng xa cách Con dốc nghiêng theo đôi chân lữ khách Bước độc hành lặng lẽ nỗi niềm riêng Cuối chân dốc ta trút bỏ ưu phiền Trên đỉnh dốc có gì vui không nhỉ? Lưng chừng dốc, mệt rồi ta ngồi nghỉ Gió vi vu, dốc hát khúc nhạc đời Lòng ta nghiêng theo con dốc chơi vơi Người đợi nhé, sẽ có ngày hội ngộ... ________________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : ____________________Thơ Phạm văn Bính Năm năm Rồi Không Gặp Năm năm rồi không gặp Từ khi em lấy chồng Anh dặm đường mê mãi Đời chia hai nhánh sông. Phong thư tình ngây dại Đường xưa theo lối về Trong mịt mùng gió cuốn Nghe nhạt nhòa mưa qua Ngày nhà em pháo nổ Anh cuộn mình trong chăn Như con sâu làm tổ Trong trái vải cô đơn. Ngày nhà em pháo nổ Tâm hồn anh rớm máu Ôi nhát chém hư vô Ôi nhát chém hư vô Năm năm rồi ly biệt Một màu tang ngút trời Chúa buồn trên thánh giá Nằm trơ vơ gác chuông Năm năm rồi trở lại Từ khi em lấy chồng Thương người em năm cũ Thương góa phụ bên sông. _________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Chuyện Tình Buồn ___________________Tiếng Hát TUẤN NGỌC_______________ Năm năm rồi không gặp, từ khi em lấy chồng Anh dặm trường mê mãi, đời chia như nhánh sông Phong thư tình ngây dại, và vai môi rất mềm Những hẹn hò cuốn quít, trên lối xưa thiên đường Ngày nhà em pháo nổ, anh cuộn mình trong chăn Như con sâu làm tổ, trong trái vải cô đơn Ngày nhà em pháo nổ, tâm hồn anh nhuốm máu Ôi nhát chém hư vô, ôi nhát chém hư vô Năm năm rồi đi biệt, đường xưa chưa lối về Trong đìu hiu gió cuốn, nằm chơ vơ gác chuông Năm năm rồi cách biệt, cỏ hoang sân giáo đường Chúa buồn trên thánh giá, mắt nhạt nhòa mưa hoang...
Rồi Mai Tôi Đưa Em ___________________Tiếng Hát TUẤN NGỌC_____________ Rồi mai tôi đưa em xa kỷ niệm Xin lời cuối không dối gian trong mắt em Tình yêu trong thương đau nghe buồn thêm Gác vắng, mưa gợi miền chăn chiếu Còn đây không gian xưa quen gót lầy Bên hè phố cây lá thưa chim đã bay Ngồi nghe yêu thương đi xa tầm tay Giữa tiếng ru trầm vào cơn mê này Chiều xưa em qua đây Ru hồn nắng ngủ say Lời yêu trót đong đầy Đón em thu mây bay Tiễn em xuân chưa phai Xót ngày vàng còn gì Đày đọa rồi những lần chiều hẹn ước Rồi mai chân hoang vu lên phố gầy Tôi về nhớ trong mắt môi đã đắng cay Còn ai mơ trên tay khi hoàng hôn Vỗ giấc xuân muộn về trên môi hồng
THƠ : Có khi nào _______________Thơ Bùi Minh Quốc Có những lúc trên đường đời tấp nập Ta vô tình đi lướt qua nhau Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu Rồi họ chia tay kiêu hãnh thẩn thờ Bóng dáng yêu chỉ về trong mộng Rồi họ chết Dưới suối vàng lạnh cóng Họ gặp nhau nào có nhận ra nhau Chia tay đâu phải không gặp nữa Mà khói hòang hôn cay mắt nhau Mà chiều như rụng theo chân bước Và nắng đường xa bỗng bạc màu Gió về đêm hoang dại Biết tin người trở lại Ngày em đi lấy chồng Mây buông giải tầng sâu Mây buồn giải tầng thẳm Tiễn một đời con gái... ___________________Sưu Tầm
THƠ : KẺ ĐI TÌM TÌNH YÊU Tôi đi tìm cái nửa của tôi Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy? Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em Chiều dần buông, thành phố vào đêm Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết Nửa của mình hay nửa của ai? Tôi đi tìm cái nửa của tôi Và có thể suốt đời không tìm thấy Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy Không lấy nửa của ai làm nửa của mình Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu Không phải của mình, chẳng phải của nhau Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng Là đúng sai trong tim nửa của mình Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm Và có thể trên đời này đâu có Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế Chỉ có điều chưa nhận ra nhau ___________________Sưu Tầm
THƠ : ĐIỀU GIẢN DỊ Anh chẳng quan tâm em từng đã yêu ai Hay bờ môi kia đã từng trao ai khác Chỉ cần đôi bàn chân này dẫu rét căm hay bỏng rát Vẫn sẽ cùng anh đi suốt cuộc đời Miệng thế gian có nói ngược nói xuôi Anh vẫn sẽ yêu em bằng tình yêu chân thật nhất Chỉ cần biết khi anh rơi nước mắt Có một người cũng sẽ khóc vì anh _____________________Sưu Tầm
Một Trái Tim - Một Tình Yêu Đừng hoài nghi vì thời gian sẽ quên Vẫn nhớ mãi một tình yêu trong đời Tình anh còn đây mặc thời gian đổi dời Và anh chỉ còn riêng mình em Khi gặp em anh biết,sẽ không còn ai hơn nữa Không còn ai,thay thế em trong giấc mộng Mưa mù hay băng giá,cũng không làm anh chần bước Đừng hoài nghi tình anh em nhé ! Ngày hôm qua đó,tình đã trao em Cho đến mãi hôm nay,ân tình vẫn đong đầy Và mai sau nữa,yêu người càng đắm say Có ai hơn tình em Một tình yêu,một trái tim cho em. Màu biển xanh,màu tình em với anh Tình anh như cát biển,vòng tay ôm sóng biển Trọn đời cát mãi mãi ôm ấp tình em Và đời anh luôn cưu mang tình em.
Thơ : Xuân đã đem mong nhớ trở về Lòng cô gái ở bến sông kia Cô hồi tưởng lại ba xuân trước Trên bến cùng ai đã nặng thề Nhưng rồi người khách tình xuân ấy Đi biệt không về với núi sông Đã mấy lần sông trôi-trôi mãi mấy lần cô lái mỏi mòn trông Xuân này đến nữa -đã ba xuân Đóm lửa tình duyên tắt nguội dần chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi... cô đành lỗi ước với tình xuân. Bỏ thuyền,bỏ lái,bỏ dòng sông... Cô lái đò kia đi lấy chồng vắng bóng cô em từ dạo ấy Để buồn cho những khách sang sông... ________________________Sưu Tầm
Em Đã Quên Một Dòng Sông Dòng sông hôm nào còn nhớ không em kỷ niệm buồn vui tha thiết êm đềm Từng ngày qua ngày hẹn ước trao nhau Giờ em quay gót ngỡ ngàng Tình đời sang giàu bạc trắng hơn vôi Trọn một niềm tin ai nỡ phụ lòng Dòng thư ân tình đậm mãi trong tim Vì sao em hỡi, sao nỡ đành quên Có dòng sông năm xưa, đã một thời yêu em Có dòng sông hôm nay, vẫn một lòng yêu em Em yêu!Em đã quên một dòng sông
THƠ : Nỗi nhớ trong đêm Nhớ hôm nào ngước mặt ngắm trời xanh Em ước nguyện tình ban đầu như thế Biết làm sao cuộc đời là dâu bể Tình yêu này là nốt nhạc dỡ dang Những buổi chiều nhạc nắng bước lang thang Trên đá sỏi mà sao buồng tim êm ái Thung lũng tình sợi tơ vương mềm mại Cuộc đời mình sáng rực giữa đêm đen Giọt mưa rơi hay là nước mắt em Anh thao thức với đêm dài mộng mị Anh trăn trở giữa niềm đau thế kỷ Nhớ nhung hoài không đến được với nhau Chiếc khăn củ vẫn còn mang kỷ niệm Bài hát xưa dìu dặt cả tâm hồn Trong cuộc tình còn in dấu môi hôn Trăng đã xế tình em hoài rực rỡ ______________________Sưu Tầm
THƠ : BÀI THƠ KHÔNG THỂ ĐẶT TÊN Biết trái tim chẳng có tội gì đâu Khi anh không thể yêu em hơn nữa Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ... Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy Em bồi hồi,em vội vã,em yêu... Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều Em không thể và chúng mình... không thể Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế Câu thơ này có tới được cùng anh Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh Em mãi yêu anhmột tình yêu ...không thể Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu ______________________Sưu Tầm
THƠ : GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ Chưa đủ nhớ để gọi là yêu Chưa đủ quên để thành xa lạ Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã Ngiêng bên này lại chống chếnh bên kia Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya Dịu dàng quá lời thì thầm của gió Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh Trái tim đa mang trở tình yêu chòng chành Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng Anh là gì giữa bốn bề vang vọng Em ngẹn lòng khi thốt gọi thành tên. __________________Sưu Tầm
[YOUTUBE]http://www.youtube.com/watch?v=MqJMldAr57Y&feature=fvwrel[/YOUTUBE] Chuyện Như Chưa Bắt Đầu - Mỹ Tâm
THƠ : Tặng 1 người... _________________Thơ Lê Minh Tú Có một khoảng trời tôi dành chỉ riêng em Khoảng trời tím màu bằng lăng tím Ngày đó tụi mình như hai người bạn Bước bên nhau khi mùa hạ thật gần. Tôi vụng về ngắt vội nhánh bằng lăng Trao về em chút buâng khuâng đầu hạ Ngọn gió chiều xưa thổi chi mà đến lạ Để phập phồng, tội nghiệp trái tim non. Em cứ hồn nhiên rắc vô tư ngập cả lối mòn Tôi giả đò ngây ngô nên lòng mới khổ Trách em?! Thật tình tôi không nỡ Ai biểu mình phạm luật bạn bè chi. Rồi những hôm xuống sân trường mình học bài thi Em kể tôi nghe chuyện buồn vui thời mới lớn Cả câu chuyện về chàng trai xa lạ nữa (Chẳng có tôi và nhành hoa tím hôm nào). Những ngày thi cuốn mùa hạ qua mau Buổi chia tay cội bằng lăng già ngơ ngác Tôi chẳng có gì làm quà cho em cả Ngoài cái nhìn... khắc khoải tiếng ve ngân. Từ ấy đến nay mùa hạ đã bao lần Em ngược tôi xuôi bao giờ gặp lại Tụi mình hai đứa ở hai đầu vời vợi Nhớ thương em tím một khoảng trời. ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Dành riêng cho tôi nỗi bội bạc này Lời chia biệt nhẹ hơn gió sương phai Quay một bước gặp sa mù vô vọng Lòng muốn quên sao sóng vẫn đầy? Dành riêng cho tôi một khoảng trời này Có nụ cười riêng dành nỗi đắng cay Tự vỗ về, tự mình chua xót lại Rượu nào giờ tự chuốc cho say? Dành riêng cho tôi một quãng đường này Lá mùa đông còn đỏ ứa trên cây Đường một bóng mà cúi nhìn thảng thốt Tình đã qua sao bóng đổ làm hai? Dành riêng cho tôi một góc đêm này Ngọn đèn nào còn nhớ dáng mưa bay Người đi như mộng, buồn mưa đổ Người biết bao giờ mưa mắt cay? Dành riêng cho tôi một thời điên dại Có người và, tội lỗi đâu đây Có ngậm ngùi sâu, có yêu thương cạn Dành riêng cho tôi nỗi muộn phiền này. __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)