THƠ : Không đề gởi mùa đông Dường như ai đi ngang cửa Hay là ngọn gió mải chơi Chút nắng thu vàng se nhẹ Chiều nay Cũng bỏ ta rồi Làm sao về được mùa đông Chiều thu - cây cầu... Đã gãy Lá vàng chìm bến thời gian Đàn cá - im lìm - không quẫy Ừ, thôi... Mình ra khép cửa Vờ như mùa đông đang về. ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Nỗi Nhớ Mùa Đông ________________Tiếng Hát Quang Hà______________ Dường như ai đi ngang cửa, Gió mùa đông bắc se lòng Chút lá thu vàng đã rụng Chiều nay cũng bỏ ta đi. Nằm nghe xôn xao tiếng đời Mà ngỡ ai đó nói cười Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy Giờ đây cũng bỏ ta đi. Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa đông Để nghe chuông chiều xa vắng Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa đông đã về Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa đông Mùa thu cây cầu đã gãy Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa đông đã về
Hà Nội Mùa Vắng Những Cơn Mưa ___________________Tiếng Hát Quang Hà_______________ Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa, cái rét đầu đông khăn em bay hiu hiu gió lạnh. Hoa sữa thôi rơi, ta bên nhau một chiều tan lớp, đường cổ Ngư xưa ,chầm chậm bưóc ta về. Hà Nội mùa này chiều không buông nắng, phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô, quán cóc liêu xiêu một câu thơ, Hồ Tây hồ Tây tím mơ. Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ, ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay, hơi ấm trao em tuổi thơ ngây, tưởng như,tương như còn đây .
Nửa Hồn Thương Đau - Ngọc Anh Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa Cho tôi về đường cũ nên thơ Cho tôi gặp người xưa ước mơ Hay chỉ là giấc mơ thôi Nghe tình đang chết trong tôi Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời Nhắm mắt ôi sao nửa hồn bỗng thương đau Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau Hay ta còn hẹn nhau kiếp nào Anh ở đâu ? Em ở đâu ? Có chăng mưa sầu buồn đen mắt sâu Nhắm mắt chỉ thấy một chân trời tím ngắt Chỉ thấy lòng nhớ nhung chất ngất Và tiếng hát và nước mắt Đôi khi em muốn tin Đôi khi em muốn tin Ôi những người ôi những người Khóc lẻ loi một mình Khóc lẻ loi một mình...
Mùa Thu Chết - Ngọc Anh Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi Mùa thu đã chết, em nhớ cho mùa thu đã chết Em nhớ cho mùa thu đã chết... Đã chết rồi, em nhớ cho. Em nhớ cho đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa Trên cõi đời này, trên cõi đời này. Từ nay mãi mãi không thấy nhau, Từ nay mãi mãi không thấy nhau, Từ nay mãi mãi không thấy nhau. Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo, Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo, Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em. Vẫn chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ em, Vẫn chờ, vẫn chờ... đợi em.
THƠ : Một buổi chiều trong quán cà phê vắng Em và Anh cùng ngồi im lặng Đối diện nhau mà chẳng biết nói gì Mỗi người theo dõi một nghĩ suy Anh nghĩ gì mà sao Anh không nói Lời Yêu Thương một lần trao vội ...Anh có thấy ...hối hận không Anh? Em yếu mềm như là lá cỏ Rũ rượi trong cơn gió chiều nay... Tình Yêu mình không có ngày mai đành xa nhau-không buồn sao được... Thôi Anh ơi...Anh đừng nhìn em bằng đôi mắt Anh buồn như thế Vì Anh ơi mình đã không thể thì thôi mình quên nhau -nhé Anh... Em đưa tiển cuộc Tình mong manh với một chút ngậm ngùi-tiếc nuối vì dù sao chúng mình cũng dành cho nhau một thời yêu đương đắm đuối Từ đây em thật lòng cầu chúc Anh gặp người yêu Anh hơn em ...và em mong với Tình Yêu mới Anh sẽ quên nhanh em...nhé Anh... _____________________Chim QUYÊN lẻ Bạn
THƠ : Bây giờ thì mình đã xa nhau Em và Anh đâu còn gì đâu nữa Những tháng ngày tình nồng hương lửa giờ chỉ còn âm ỉ tàn tro Lửa yêu đương đã tắt không còn sao vẫn nồng nàn trong em nỗi nhớ? Chim xa rừng thương cây nhớ cội Người xa người sao không tội người ơi... Em xa anh héo hắt nụ cười anh xa em...có buồn không nhỉ... không biết đến bao giờ...có thể em không còn nghĩ đến anh đây? sao mỗi ngày trong em...nỗi nhớ dâng đầy và em lại còn yêu anh nhiều đến vậy? ...Tội nghiệp cho trái tim em...vô cùng khờ dại!!! ______________________Chim QUYÊN lẻ Bạn
Không Bao Giờ Quên Anh Cẩm Ly Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao anh. Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời, mình trót trao nhau nụ cười Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim, Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình. Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên anh. Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau Còn đâu những đêm anh dìu tôi lối về, buồn kể nhau nghe chuyện đờị Tình mình nay chết như lá uá thu rơi, Đường trần mồ côi, tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình. Ngơ ngác trong đêm trường, tôi chưa vơi niềm yêu thương. Nhớ lúc chia phôi, cầm tay chưa nói hết bao nhiêu niềm thương của tuổi xuân vừa tròn. Xa nhau, mấy người không buồn không nhớ, xót xa cho tình yêu Nối tiếc xa xôi, ngày xưa anh nói vẫn yêu em nghìn năm, vẫn đợi em trọn đờị Nhưng nay hết rồi, hai người hai lối lúc đêm buồn không anh ? Tôi gói yêu thương, xin trao trả ân tình về người tôi yêu mến. Đừng thương tiếc chi anh, chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc đời Tình mình nay chết, như lá úa thu rơi, Đường trần mồ côi, tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình. Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao giờ quên anh
Em Về Kẻo Trời Mưa - Cẩm Ly Nếu chiều nay không có anh, ai sẽ đưa em về Tròi sắp đổ cơn mưa sao anh còn đứng mãi Hãy nói một lời có phải anh giận em Có phải anh giận em Nếu ngày mai xa cách nhau anh chẳng nên âu sầu Trời sắp đổ mưa ngâu đôi ta chẳng tan vỡ Dẫu biết tình đầu rất dễ chia lìa nhau Dễ chìm vào trong bể dâu Yêu nhau từ độ nào mấy mùa trăng lên cao Thiết tha trao mối duyên đầu để tình đôi ta bền lâu Mùa thu lá bay bay thật nhiều Kỷ niệm càng thương bấy nhiêu Nếu tình đôi ta dỡ dang anh hãy xem như là Một giấc ngủ chiêm bao mai sau cũng quên hết Đôi hướng cuộc đời có lẽ không gặp nhau Anh về kẻo trời mưa mau
THƠ : Khoảng cách Chưa bao giờ em thấy hết yêu anh Dù một phút, một giây, hay chỉ dù khoảnh khoắc Dù ngày vẫn qua và chúng mình im lặng Bỗng vô tình trở thành sự thách thức trong nhau Chỉ là niềm kiêu hãnh rất không đâu Mà em không nhận về phía mình có lỗi Em cũng như anh chúng ta cùng chờ đợi Một sự mở lời từ phía trái tim kia Rồi mọi chuyện bỗng hoá xa xưa Em không tin trái tim mình có lỗi Tất cả chỉ từ một lần giận dỗi Mà chúng mình vĩnh viễn mất nhau Nếu có một lần chạm phải nỗi đau Xin anh đừng nhận về phía mình là ngưới có lỗi Bởi trong chúng ta ai là nguời nặng lỗi Chỉ có khoảng cách vô hình ...... làm nhân chứng cho hai niềm kiêu hãnh cô đơn ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : KHÓC ____________________Thơ :Thu Phong Vũ Có nhiều lúc thèm một mình mà khóc Không cần ai an ủi, vỗ về Cho nỗi buồn như là giọt nước Lăn xuống má, và trôi đi Có nhiều lúc thèm gục đầu mà khóc Quên ngoài kia mưa cũng khóc như mình Những nỗi buồn đua nhau dồn chật lại Như là một nỗi tủi thân.... Có nhiều lúc thèm được nhìn mình khóc Nhận ra mình khóc khác ngày xưa Những va đập in lên màu mắt Thất bại bao lần vẫn chưa biết mình thua Có nhiều lúc thèm bình yên mà khóc Cho quên nỗi nhớ dữ dội nghẹn trong lòng Thương yêu lắm cuối cùng là ảo ảnh Ta cố giữ cho mình, dù chỉ chút lòng tin Chỉ tiếc rằng không còn một bàn tay cho mình vin Chỉ tiếc rằng buổi chiều nay, mình - không - còn - khóc - được __________________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Anh vẫn yêu, tình yêu có em thôi, đến suốt đời... MÃI MÃI... _________________Tiếng Hát LAM TRƯỜNG_______________ Đời bao buồn vui, ngày tháng đưa ta về đâu, Người ơi, nếu trong cuộc đời thiếu vắng một tình yêu, Nếu trong đời anh thiếu em, Từng đêm nhạc ru tiếng hát chơi vơi. Hỡi em, ( hỡi em) đời đã cho ta gặp nhau, Từ đây trái tim hao gầy những tháng năm chờ mong, Biết chăng lòng anh đã bao ngày, Người ơi, xin lặng nghe này con tim anh muốn nói... Tình yêu đó riêng cho em, một đời mãi không quên, Bài hát tặng em, mối tình khát khao. Đời bao giông tố, đời nhiều chông gai, Anh vẫn yêu, tình yêu có em thôi, đến suốt đời.
Nụ Hồng Hờ Hững __________________Tiếng Hát Lam Trường______________ Cuộc đời vẫn thế, dẫu biết em không yêu anh. Mà lòng vẫn nhớ, vẫn níu yêu thương mong manh. Một bờ cát trắng chỉ để anh ghi tên em. Trái đất cô đơn mưa giông, mình anh ngồi ôm nhớ mong. Nụ hồng thứ mấy dưới bước chân em đi qua. Cuộc tình thứ mấy đến lúc em trao cho ta. Làm người khách cuối tiễn bước em trên sân ga. Đem giấu yêu thương phôi pha, đành thôi từ đây cách xa. Xin chào em trong cơn mê này. Bao niềm đau trên môi em cười, như vầng trăng soi chung bao người. Từng tiếng yêu, từng chiếc hôn hờ hững qua đây. Xin chào nhau trong yêu thương này, em còn đi trong cơn mê đời. Xin tình yêu đưa em quay về để trái tim còn phút yên vui.
Thơ : Anh ơi...vậy là mình xa nhau-phải không Anh? Anh có biết...cả đêm rồi -em không ngủ được- Chuyện 2 đứa mình- em đã từng đoán trước ...sẽ không bao giờ có kết cuộc ...đâu Anh! Đừng đợi chờ...hy vọng quá mong manh... (...đã biết vậy...sao còn yêu nhau nhỉ?) Anh ơi...em đã từng có nhiều đêm...suy nghĩ kỹ tình yêu mình nên...dừng lại nơi đây... biết yêu nhau- mà chẳng có ngày mai... thà chấm dứt- để mình đừng...đau khổ... ............... ...Thôi đã hết những ước mơ đôi lứa, mộng uyên ương giờ tan vỡ thật rồi... chia tay nhau -đôi mắt đẫm lệ rơi- Từ đây em khóc...anh sẽ không bao giờ biết... Em có gọi tên Anh -trong nỗi buồn thắm thiết, Em có nhớ thương Anh -đến héo úa Tim sầu... nhưng cũng sẽ chẳng bao giờ...Anh biết được đâu vì em sẽ giấu kín trong lòng em mãi mãi... và với Anh- em chỉ là em gái- hay người bạn thân...tâm sự lúc vui-buồn Em mong Anh vui và Anh sẽ luôn luôn sẽ...chỉ xem em là người em gái nhỏ. ........... Biển xanh ơi!...Hỡi biển xanh vĩ đại... Sóng cao ơi!...sóng hãy cuốn trôi xa... Tên TÔI-NGƯỜI-cùng kỷ niệm hôm qua- cho tôi gửi...giữ dùm tôi...sóng nhé...!!! ______________________Chim QUYÊN lẻ Bạn
THƠ : Đêm nay em rất ...nhớ Anh nên em buồn...em không ngủ được... Nơi xa kia...hình như Anh cũng còn...đang thức Sao vậy Anh?-Hay Anh cũng nhớ em? Em nhớ làm sao lời Anh nói -dịu êm- " em phải ngủ sớm nghen em...em không được thức... Anh sợ em thức khuya...em sẽ không đủ sức- vì ngày mai em còn phải đi làm..." Nhưng ...sao Anh chỉ biết nghĩ cho em... mà sao không nghĩ là em...cũng muốn nói với Anh...như thế .............. Anh yêu dấu ơi...nhưng em không thể... vì con gái ai lại nói thế...bao giờ... ...Anh đâu biết rằng trong những giấc mơ anh luôn là người trong Tim em -ngự trị- anh đã đi vào tận cùng suy nghĩ em chỉ nghĩ đến Anh...và không nghĩ đến ai dẫu em biết Anh đang phân vân...không hiểu em...yêu ai vì những lời Anh nói gần xa...em chỉ cười...không nói ______________________Chim QUYÊN lẻ Bạn
Có Quên Được Đâu - Thanh Thảo Những đêm mưa nằm đây khóc một mình. Nhớ thương anh em thức suốt đêm buồn. Và em nghe tiếng mưa vẫn rơi hoài. Những giọt nước mắt chưa vơi. Biết xa nhau là em sẽ đau buồn. Thế sao không chờ nhau cuối con đường. Đường dài mãi sao bóng anh không quay lại. Tan nát tim em bao buồn đau. Hứa thật nhiều. Quên thật nhiều. Đôi khi trách nhau có được đâu. Đến một lần. Xa một đời. Nhưng ta vẫn luôn nhớ về nhau.
Hãy Xem Là Giấc Mơ - Thanh Thảo Có buồn đau cũng phải chịu thôi hỡi anh Vài hôm nưa thì anh đã đi theo người Có ai muốn sớt chia tình đâu hỡi anh Vì đôi ta chỉ có duyên không nợ nhau Chuyện gì đến cuối cùng cũng đã đến Thì thôi em xin chúc anh bên người Sẽ hạnh phúc ấm êm đừng lo tới em Mà mất đi tương lai tốt đẹp người ơi Rồi từ đây đôi ta hai lối đường của anh, anhcứ bước đi Và hãy xem như hai chúng ta chưa từng gặp Ngày mai nỡ nếu có gặp nhau một hai câu quan tâm đến nhau Rồi đi thôi đừng để trái tim ngậm ngùi Và hãy quên em đi người ơi Hãy xem như là một giấc mơ Vì đôi ta đã đến với nhau quá bất ngờ Thời gian cho đôi ta đã hết Người hãy đi đi lưu luyến chi Hãy xem như ngày qua chúng ta sống tạm mà thôi
THƠ : LỜI SÁM HỐI MUÔN MÀNG Em viết cho anh lời sám hối muộn màng Những dòng tạ từ giấc mơ yêu lạc lối Hạnh phúc không bắt đầu từ những điều giả dối Tô son nỗi buồn, trát phấn niềm vui Tình anh như dòng sông chở đầy yêu thương Cuồn cuộn chảy xuôi dòng hạnh phúc Em lội ngược đi tìm dòng nước đục Không biết đâu là bờ nên chuốc lấy đắng cay Đêm nay Những giọt nước mắt không viết thành lời Chảy ướt đẫm trang thư tình cuối Tình vay ngọt ngào, trả bằng giả dối Biết nói gì khi con tim đã hết yêu? Ai cũng hiểu Tình yêu không có chỗ cho sự thờ ơ Ánh mắt dửng dưng, con tim vô cảm Hạnh phúc có bao giờ là sự miễn cưỡng Là ngỡ lầm giữa cho và nhận không anh? Đừng buồn nhé anh Niềm đau nào rồi cũng sẽ qua Và ngày mai sẽ là ngày mới Tha thứ cho em một thời nông nổi Trốn chạy cuộc tình Trên con đường lầm lũi về ngày xa... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : HỒN VÀ XÁC Xác đây rồi hồn lang bạt tận đâu? Hồn nhăn nhó mà xác cười ngặt nghẽo Hồn thủy chung mà xác thì bạc bẽo Trốn tìn nhau trong im lặng bão giông. Xác lìa hồn xác có cũng như không Hồn lìa xác hồn chơi vơi phiêu lãng Hồn mặc xác phơi mình dày dạn Xác mặc hồn trăn trở, đau đớn Xác với hồn ta vẫn phải có nhau Mà hai đứa hai khoảng trời riêng biệt Hồn chìm đắm trong ban mai tinh khiết Xác lê la ngập ngũa giữa dòng đời Hồn của tôi mà xác cũng của tôi Tôi thương hồn tôi chẳng bao giờ gặp xác Tôi thương xác tôi chịu đắng cay đen bạc Nhưng, có ai thương tôi cả xác lẫn hồn??? ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Thành Phố Mưa Bay ____________________Tiếng Hát ĐAN NGUYÊN___________ Có những chiều thành phố mưa bay Công viên buồn tượng đá cũng buồn Chân đi tìm tuổi hồng sa mạc nắng Câu kinh giáo đường ngày tháng chút đau thương Có những chiều thành phố mưa bay Thương em gầy giọng hát đêm dài Nghe hơi thở chạnh lòng khơi niềm nhớ Môi răng mắt đỏ mòn mỏi theo đợi chờ Cuộc tình đó đã khuất xa tầm tay Tiếng hát em còn đây tơ vương lệ thắm đầy Hồn còn say men ái ân chiều ấy Bóng dáng em từ đây đã khuất xa trời mây Em đi rồi thành phố hôm nay Mưa giăng đầy lạnh buốt đêm này Em đi rồi kỉ niệm xưa còn đây Em đi mất rồi còn nhớ chăng tình này Em đi rồi kỉ niệm xưa còn đây Em đi mất rồi còn nhớ chăng tình này........