Sau các bữa tiệc cường thịnh biên soạn của các ngày Bánh đúc xuân rôm rả, người ta lại cảm thấy thèm một mẻ cá kho tiêu, một tô cơm trắng và dăm cọng rau mọc dại trong Hủ tíu vườn nhà… Về quê ăn cá bống kho tiêu”.Bún thang chậm tiến độ là câu kể quen thuộc của tôi với bạn bè mỗi khi khước từ những chuyến đi chơi xa để về quê. Nơi chậm triển khai dù ngày nay đã không còn đường làng gồ ghề, ko còn những rặng tre xanh, các mái ngói đỏ... nhưng Đó vẫn là nơi tôi yêu quý. lúc trưởng thành bôn ba khắp nơi, mọi món ngon vật lạ đều có dịp thưởng thức, tôi vẫn không thôi nhớ bữa cơm chỉ sở hữu thau nước dừa làm canh và mẻ cá kho tiêu. Mà cá bống kho tiêu thì mới thật khoái khẩu. Cá bống kho tiêu phải là dòng bống thật nhỏ, càng nhỏ càng ngon. Nào là cá bống dừa, cá bống cát, cá bống xệ,… nhưng kho tiêu ngon nhất vẫn là cá bống dừa. cái nhỏ chỉ bằng ngón tay út, mình tròn mũm mĩm, không mất phổ biến thời kì cho việc đánh vảy, lấy ruột, cắt đầu, vặt đuôi gì cả. trước hết cá bống đem về bỏ vào rổ tre, sử dụng tay chà xát cho vảy cá bong ra rồi cắt đầu rút ruột, sau chậm triển khai rửa thật sạch để ráo. Ướp cá sở hữu nước màu dừa, một tẹo muối, một chút nước mắm rồi thêm tuyến phố, mì chính, hành củ thái nhỏ ướp chung vào. Kho tiêu chính gốc thường dùng niêu bằng đất gọi là cái “mẻ ơ” để kho, đặt “mẻ ơ” trên bếp than hồng nhiệt độ vừa phải nhưng cũng “dư sức” khiến cá và gia vị thấm đều. Muốn cá thiệt ngon chỉ cầm 2 tai “mẻ ơ” rồi xóc lên vài mẫu, giảm thiểu dùng đũa trở cá và tuyệt nhiên đừng vớt bọt bỏ đi. sở hữu vẻ như điều ấy là cách của Ba tôi vì lần nào Ba tôi trổ tài chị em tôi cũng đều vét nồi cơm mà vẫn thòm thèm. Ba tôi thường thết đãi chị em tôi bằng bữa cơm thanh sạch như thế sau khi đã ê hề với các giò lụa, giò heo, gà tiềm, vịt quay… trong những ngày xuân ấm áp. Ba còn căn dặn nên bỏ tiêu vào khi cá đang sôi thì tiêu mới dậy mùi thơm và thấm vào từng con cá. Rồi khi nước cạn rưới độ chừng 1 muỗng canh mỡ heo và tóp mỡ vào, nhanh tay nhấc ra khỏi bếp, khi ngừng thi côngĐây nồi cá vẫn sôi sùng sục và thơm lừng mùi tiêu mùi hành, hấp dẫn khôn cùng. "Ví dầu tình bậu muốn thôi, bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra, bậu ra bậu lấy quan ba, bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu, kho tiêu kho mỡ kho hành, kho ba lạng giết thịt để dành Bậu ăn…" Thuở nhỏ, tôi thường hỏi rằng tại sao dân gian lại lồng món ăn này vào trong câu hát ru em, mà nội dung bài ru ấy mang vui vẻ gì đâu. Ba tôi trầm tư, sở hữu phải bậu chia tay bạn chỉ vì bậu muốn ăn ngon? Món ngon ấy là cá bống kho tiêu mang giết thịt heo, mà thuở xưatá điền làm chi mang được bữa cá kho bài bản tương tự. Bởi nó ngon lắm nên bậu mới kiếm chuyện thôi bạn để về nhà quan ở cho hàng ngày bậu với cá bống kho tiêu. Nghe tưởng ngu ngơ giản đơn nhưng lại là công thức nấu bếp thật phổ biến ý nghĩa. Tưởng đâu tham phú phụ bần chỉ vì món ăn dân dã… Nhưng không hề cá bống mùa nào cũng kho ngon tương tự. Con cá bống ngon nhất là đầu tháng giêng âm lịch, nghĩa là đầu mùa hạn, khi chậm triển khai cá con mới nở độ dăm tuần. Cá bống dừa khi này kho tiêu là bắt nhất. Ẳn cá kho quẹt phải mang một rổ rau sống hay một dĩa to rau luộc hoặc hấp, cạnh bên là thau nước dừa xiêm ngọt lừ mang cho thêm vài hạt muối hột khiến canh. Vậy là xong bữa cơm nhà quê chính hiệu. Chưa bao giờ tôi về quê mà quên bữa cơm nhà nông đó, bữa cơm giản dị cho tôi thật đa dạng cảm xúc, hương vị cây nhà lá vườn khiến bay mất vẻ mỏi mệt chốn thị thành. Tôi như sống lại những ngày xăn quần vác xẻng đi đào trùn khiến cho mồi câu cá, rồi ngồi cả buổi trưa dưới gốc dừa chờ cá cắn câu, lắm khi ngủ gục bởi ko phải là tay sát cá. Hay những ngày theo cô chú đi thắp đèn cho mấy dãy ngừng thi côngĐây dãy đăng cá ở mé sông buổi xế chiều, nghe tiếng nước vỗ ì oạp vào thân xuồng gỗ. Mỗi lần đi công tác về miệt sông nước, tôi lại hít thật sâu để sắm mùi thơm của cá kho quẹt, mùi khói rơm đốt đồng và sắm nghe câu hát ru em ơi hời vang lên trong khoảng chiếc chòi nhỏ ven sông như trải lòng ra sở hữu nước lớn rồi nước ròng rã. Cũng hãnh diện lắm trong khi bây giờ món ăn tôi ham mê đấy hình như trở nên đặc sản chốn phồn hoa… nhưng biết bao giờ cá mới đầy khoang như ngày xưa nữa. "Ví dầu tình bậu muốn thôi, bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra, bậu ra bậu lấy quan ba, bậu câu cá bống chặt đầu kho tiêu, kho tiêu kho mỡ kho hành, kho ba lạng giết thịt để dành Bậu ăn…"