TRÊN CON ĐƯỜNG NGÀY XƯA Chiều hôm nay có một người khách lạ Đôi mắt buồn nhẹ thả dưới tà huy Kỷ niệm thời dĩ vãng đọng bờ mi Chân chậm bước, thầm thì bao nỗi nhớ… Nhớ năm xưa tháng ngày trăng sáng tỏ Cũng đường này lộng gió lá sao bay Trải ngợp đầy yêu dấu ở trên đây Tay trong tay cùng Ai về lối mộng Có ngờ đâu biển đời cuồng dậy sóng Lật úp thuyền chìm bóng khuất dòng sâu Để chuỗi dài thao thức giữa canh thâu Muôn da diết xé đau hồn quạnh quẽ… Nắng dần tắt, giờ đây đà ráng xế Mãi như còn ngấn lệ tiễn tình tan Đọng nơi tim dấu tích của phũ phàng Cho hoài niệm ngập tràn thương với hận Thương bởi hiểu đời em nhiều lận đận Hận vì sao phải rơi cảnh đoạn trường Để hoa xuân chỉ nở được một lần Rồi héo rũ lụi tàn rơi vỡ vụn… Niềm bâng khuâng cuốn vào hai khoé trũng Khách nghẹn ngào lững thững dấu rêu phong Trời không lạnh mà sao tợ như đông Se sắt tái cõi lòng ngàn tê buốt Có ai hiểu mấy mươi năm về trước Con đường này mộng ước thắm đầy vơi Rồi hôm nay lại có một bóng người Đang thả gót, bùi ngùi…trong lặng lẽ. 19/9/2016 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Khu vườn hội tụ hồn thơ: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)