Nhứt cả não lun đó chế. Sáng anh 2 học bài cái chỉ con em. Chỉ tiếng anh, kêu con em đọcn hìu lần 1 từ phát âm cho đúng. Con e kêu e đọc 1 lần đc rồi đọc chi đọc hoài. A 2 kêu đọc nhìu cho thuộc. Con em kêu đọc hoài mỏi miệng ...... Ma nó la tao kiếm cái trường nào nhận hè tống 2 đứa vô đó hết. Nhứt đầu quá. Con e lại méc. Mẹ.... a 2 bắt con đọc hoài, a 2 Mẹ... con chỉ mà nó cứ cãi hoài . Cứu e chế ơi huhu
E cũng mê mừ nó ko mê e. Giờ e chuyển qua cho 2 con. 1, 2 năm nữa khi tụi nố ổn định em chuyển tiếp qua tiếng bông. E chỉ yêu cầu 2 đứa 2 ngoại ngữ ính lịch và chai na thôi chế
Giờ cứ tính. Đến khi tụi nó học đại học. Ính lịch song ngữ với tiếng việt mình. Kèm thêm em chai nơ nữa. Quá ngon cho tương lại 2 đứa nhỏ
Có lẽ cần phải trải qua tuổi thanh xuân mới có thể hiểu được tuổi xuân là khoảng thời gian ta sống ích kỷ biết chừng nào. Có lúc nghĩ, sở dĩ tình yêu cần phải đi một vòng tròn lớn như vậy, phải trả một cái giá quá đắt như thế, là bởi vì nó đến không đúng thời điểm. Khi có được tình yêu, của mình thì thiếu đi trí tuệ. Đợi đến khi có đủ trí tuệ, thì mình đã không còn sức lực để yêu một tình yêu thuần khiết nữa.