Nhắc làm chi nữa e ơi ! Tình xưa đã chết...nửa đời cô đơn Đắng cay hai chữ: tủi hờn E đi chiều ấy hoàng hôn nhạt nhoà... Đời a như một bông hoa Trải qua bão táp, phong ba phũ phàng Giờ đây hoa đã úa tàn Còn đâu má thắm với làn môi xinh. E đi xa cách cuộc tình Để a ở lại một mình sầu bi Sao e lại nỡ chia ly? Mình a gối chiếc đẫm mi lệ sầu Kiếp này mình đã xa nhau Thì thôi e nhé kiếp sau đừng chờ Mong e tình mới như mơ Đừng như tình cũ hững hờ với a!
Đâu nhất thiết phải khóc mới biết là mình buồn! Đâu nhất thiết cười là vui! Im lặng...... Mới thật sự là nỗi đâu đến tận cùng.....