Tháng Bảy về, trời như chậm lại, lòng người cũng dễ chùng xuống. Có những người trở về với quê hương, có người lặng lẽ nhớ về những người đã đi xa mãi mãi. Tháng Bảy không chỉ là một tháng trong năm, mà còn là mùa của sự biết ơn và tưởng nhớ. Nhắc ta sống chậm hơn một chút, thương cha mẹ nhiều hơn một chút, và trân trọng những người vẫn còn bên cạnh. Bởi cuộc đời vốn vô thường, hôm nay còn gặp nhau, ngày mai chưa chắc còn cơ hội. Tháng Bảy hãy giữ trong lòng một chữ thương, một chữ nhớ, và một chữ ơn.
Ngày bình yên Ngày bình yên chẳng cần điều gì quá lớn lao. Chỉ cần lòng mình nhẹ nhõm, gia đình còn bên cạnh, cơm có người ăn, tối về có chốn để trở về. Đời người vốn ngắn, được một ngày bình yên đã là một món quà. Biết đủ, biết thương, biết buông bỏ những điều không đáng… ấy chính là bình yên.
Chiều chiều ngồi đợi xổ số, Mong cho vận đỏ ghé nhà một phen. Bao nhiêu hy vọng gọi tên, Trúng thì đổi vận, không lên… lại cười!
Người lạ ơi, nếu ngang qua đời tôi, Xin gửi một chút may mắn hôm nay. Cho những nhọc nhằn bớt hao gầy, Cho niềm hy vọng lại đầy trong tim. Tôi chẳng cầu giàu sang phú quý, Chỉ mong bình an, vận đỏ ghé thăm. Người lạ ơi, nếu có dư may mắn, Cho tôi xin một chút… hôm nay thôi! Sao giống ăn xin quá Rất giống đi ăn xin
Chiều chiều ngồi đợi xổ số, Mong cho vận đỏ ghé nhà một phen. Bao nhiêu hy vọng gọi tên, Trúng thì đổi vận, không lên… lại cười!