Dạ, a nói thật, a học thật, không phải bằng giả, bằng mua gì đó, ai nhột ráng chịu, a là thế hệ cuối cùng, rất may mắn được GS Cù Đình Tú, dạy tại trường ĐH sư phạm TP. Khoa ngữ văn. Cái ấn tượng của ổng đối với a lúc đó và theo a tới tận bây giờ đó là, ổng giảng 5 điều Bác Hồ dạy trong 3 ngày. E thử tưởng tượng con người đó kiến thức đến cỡ nào, và phương pháp sư phạm của họ ra sao. E k tin cứ hỏi tất cả GS - TS về thầy sẽ rõ. P/s : Cần coi lại có phải đã từng ngồi trên giảng đường Đại Học k, bằng học thật k, hay bằng mua.
Dạ, 5 điều BH dạy, thầy phân tách ra. A ví dụ, thầy phân những cái mảng nào thuộc về dân tộc, thuộc về lịch sử, thuộc về thế giới, thuộc về phong trào công nhân quốc tế, thuộc về phong trào vô sản, thuộc về nho giáo......mỗi 1 mảng như vậy, chỉ cần 2,3 gạch đầu dòng thôi là nói 1 tháng còn chưa hết đó. Đó là người có phương pháp học. Dạ, cuộc đời tôi, nếu ai có thể chê cái gì về tôi thì tôi chịu, nhưng nói cái gì về ngồi học ở giảng đường thì đừng có qua mặt tôi. Dạ, những cái đó tôi trải qua hết. Dạ, tôi là con nhà nghèo, đi học chủ yếu là mùi mài, chứ k phải học bằng tiền, mà tuyệt đối k có xộn lào khoe khoang bẳng cấp. Tui nói ( riêng nó) chứ tui k giám đánh đồng tất cả hem.
Kaka học rộng học cao giàu có .... sống ko có nhân cách cũng vứt. Người buông lời nói ra đủ bít cái TẦM của họ nó nằm ở xó nào rồi. CON đó ko sài đc
Má, lúc tao cần quất, mày im lặng, rồi chui ở đâu nhảy ra thách đấu, rừng nào cọp đó, tao bắt nhốt vô sở thú hết luôn chứ cọp với beo. Má, tao còn không thèm ra chánh điện, tao nghe nói lại mày lại gọi tao ở chánh điện nữa. Ý mày thích nổi trội chứ gì. Má, tao thật sự không biết đứt bao nhiêu dây trong đó
Dạ, ĐH đã hoàn chỉnh nó lại đoạn đầu, hoàn chỉnh lại đoạn giữa, hoàn chỉnh lại đoạn cuối. P/s : đụng nữa là múc luôn đó
Mai là ngày tảo mộ Ba! Tui có chút hoài niệm Dạ, đúng 00g11p ngày 13/11 AL 2021 Nghe tiếng phone reo, đầu giây bên kia chị tui đang òa khóc nức nở, tui bối rối không hiểu chuyện gì xảy ra thì chị tui nói trong nước mắt chỉ 3 từ Ba mất rồi, em về quê ngay đi. Tui như bị sét đánh, khuỵu xuống trước đêm khuya, đầu óc âm u, chân tay bủn rủn, nước mắt cứ thế chảy giàn giụa. Ngay đêm hôm ấy, tui bắt xe như gió bão về Tuy Hòa. Về tới nhà đã gần 11 giờ đêm. Mẹ tui vẫn chưa đi ngủ. Bà ngồi thẫn thờ trước bàn thờ cha tui, khói nhang nghi ngút. Chị gái tui đang nằm, nghe thấy tui về thì bật dậy, chạy từ trong nhà ra ôm lấy tui khóc nức nở. Nhìn tấm ảnh Ba mờ hương khói trên bàn thờ lòng tui đau thắt. Tui cố kìm nén để không bật ra tiếng khóc, cổ họng nghẹn cứng,,,,,,Đêm ấy tui thức trắng, phục bên bàn thờ Ba đến tận sáng!!!! Dạ, Ba tui mất đi, cả căn nhà như trống rỗng. Mẹ kém Ba tui tới hơn 3 tuổi. Sau ngày Ba tui mất, bà gầy xọp đi, ăn uống thất thường, đôi lúc hay ngồi một mình, hai tay chống cằm nhìn bâng quơ ra phía nhà, nơi mà Ba tui hay ngồi chơi ở đó. Dạ, Ba mẹ tui ở với nhau trên dưới 50 năm nhưng chưa bao giờ tui thấy ông bà to tiếng. Bà rất kính trọng ông, thương yêu con cái hết mực. Mọi việc trong gia đình một tay bà gánh vác, nhưng chưa bao giờ kêu ca phàn nàn điều gì. Ba tui mất đi làm cả gia đình tui chới với, hẫng hụt. Ông là trụ cột gia đình, là chỗ để mẹ tui và anh chị em tôi bấu víu, nương tựa,,,,,, Dạ, từ ngày Ba mất, tui thẫn thờ vơ vất đâu đâu. Phải mất cả năm trời tui mới dần quen với cảm giác Ba tui đã ra đi mãi mãi. Ông thực sự không còn trên mặt đất này nữa. Trước đó một thời gian dài, tui không thể nào quen được cảm giác này. Nhưng điều tui hối hận nhất là trước chuyến đi công tác dài ngày, tui đã quá chủ quan không về thăm ông lần cuối. Đã vậy, suốt thời gian ấy, phần mải mê công việc, phần ham vui bạn bè, tui đã không về Tuy Hòa sớm hơn. Giá như tui tranh thủ thời gian làm việc cật lực rồi sớm về ngay. Giá như, giá như,,,,,,,mai là ngày tảo Mộ Ba tự nhiên tui bật ra trong nỗi ân hận muộn màng, nỗi buồn thương xa xót!!!!! P/s: con nhớ ba quá ba ơi!!!! Đình Hiệp
Mọi tâm tư....cảm xúc của anh hiệp đã đặt hết vào.....từng con chữ trong bài viết.....khiến người đọc nghẹn ngào xúc động....
Dạ, ĐH cảm ơn bà xị Dạ, nỗi đau của ĐH chỉ là 1 phần nhỏ thôi Dạ, ĐH có 1 người bạn gái Em ấy sinh ra không được may mắn như bạn bè cùng trang lứa. Vì sinh em ấy ra, Mẹ em đã ra đi trong sự dày vò của,,,,,,hiểm ác. Em ấy chỉ thấy Mẹ qua giấc mơ, lời Ba kể và bức ảnh đen trắng được đặt trên bàn thờ. Dạ, Mẹ em ấy cao, làn da xám đen vì nắng gió, khuôn mặt phúc hậu, hiền từ Dạ, em ấy có nói với ĐH rằng Anh!!!!! Trong trái tim em, Mẹ luôn là người phụ nữ đẹp nhất trên thế gian, mặc dù chỉ qua tưởng tượng!!!!