NGOẠI... Chiều nay nắng ngả qua tây Lòng con hiu hắt vơi đầy Ngoại ơi Con chim hót ở bên trời Nỉ non nó bảo Ngoại rời thế nhân. Thời gian cũng đã qua dần Mà con cứ mãi muôn phần nhớ mong Ngày nào thơ bé trong lòng Ngoại ẵm Ngoại cõng trong vòng tay yêu. Giờ con khôn lớn đã nhiều Ngoại đâu còn nữa tiêu điều nhà xưa Thương sao biết mấy cho vừa Vườn rau héo úa giọt mưa không về.
Bao lần trong những cơn mê Con mơ thấy Ngoại bên lề gió sương Thương con Ngoại dắt tới trường Cho con đi học lúc đường trật trơn. Vẳng bên có tiếng ai đờn Hoài lang dạ cổ khúc đơn bạn lòng Ngoại ơi con nhớ con Mong Làm sao để có Ngoại trong cuộc đời. Con tìm Ngoại khắp chân trời Cho con bên Ngoại không rời nữa đâu Ầu ơ câu hát ví dầu Ngoại ơi Ngoại ở nơi đâu chưa về ?
Nhìn cuộc sống muôn màu vạn vẻ Giữa chợ đời con trẻ lầm than Sầu đông vạn mối cơ hàn Lòng đau dạ xót chứa chan lệ buồn Nơi cuối bể em luôn tha thiết Chẳng gia đình giờ biết làm sao Áo phong rách cũ phai màu Đông chiều giá rét nhìn đau đớn lòng Em mong được một vòng tay ấm Có cha yêu mẹ ẵm vui đùa Ngắm bình minh sáng say sưa Tay cầm chong chóng gió lùa thổi quay Bỗng phút chốc buồn cay khóe mắt* Giấc mơ hồng vụt tắt còn đâu Bước chân lẳng lặng âu sầu Thương em khóc tủi dòng châu lại trào.
CHỊ & EM.. Bao gian khó.. ta nào đâu quản ngại Phận làm Chị.. luôn bươn chải vì em Dẫu gió sương. hay nắng cháy da mềm Chị đây cũng.. và chẳng xem chi hết Vì làm lớn.. Chị đây dù có chết Vẫn phải lo.. cho em hết kiếp nầy Là nỗi lòng.. Chị bày tỏ ra đây Cho em hiểu.. biết thế nầy Chị em Ai có nói... hoặc chê cười mặc kệ Vì em là.. một hiền đệ của Chị Đời lúc nào... mà chẳng có màu xanh Ta cố gắng.. thì trên cành hoa nở Đã là em... thì Chị luôn che chở Dù thế nào.. Chị không nỡ bỏ đâu Bao đau thương..hay cuộc sống cơ cầu Chị đây cũng giữ mãi câu Chị em..
TÌNH BẠN Tình nào đẹp bằng tình bằng hữu Cùng sẻ chia vui thú-buồn đau Nơi nào ta cũng có nhau Bạn bè ta mãi gởi trao tâm tình Bạn cứ gọi! khi mình thổn thức Hay khi lòng bứt rứt không yên Có ta bên bạn xua phiền Khắc ghi bạn nhé nỗi niềm riêng tư Bạn hãy gọi dẫu từ xa lắm Ta sẵn sàng khóc đẫm cùng nhau Sớt chia bao nỗi nghẹn ngào Chỉ cần bạn được vơi bao khối sầu! Bạn đừng vội gục đầu than trách Bởi cuộc đời thử thách đắng cay Bạn buồn tôi sẽ kề vai Đừng bao giờ để bi ai tủi hờn Bạn nhớ nhé...cô đơn ..hãy đến Những bạn bè là bến yêu thương Mãi luôn giúp bạn kiên cường Xóa tan phiền não, sầu vương..giã từ !!
THÔI THÌ... Tiếng đời nào nuôi ta lớn Thói đời bạc bẽo, răn dạy ta khôn. Người đời thích nói sướng mồm Miệng tạo thêm nghiệp, chẳng phiền để tâm. Thôi thì ta cứ giả câm Không nghe không thấy, lỗi lầm thứ tha. Cuộc đời dể hiểu thôi mà Nhìn hình đoán chữ, mới là hanh thông. Tự tâm cởi mở tấm lòng An nhiên tự tại, cảm thông cho đời. Ai ơi xin nhắn đôi lời Đừng vội phán xét, cuộc đời người ta. Lời xấu từ miệng thốt ra Nghiệp từ cửa miệng, do ta tạo thành. Hoa thơm hương ngát vây quanh Lựa lời mà nói, cho xanh cõi lòng.
BÀI THƠ: NHỚ QUÊ Tác giả: Trần Thiên Lý Chia tay cảnh quê nghèo thuở ấy Chuyến đò chiều biết mấy vấn vương Xa rồi lại nhớ người thương Dáng gầy của mẹ bên đường ngóng theo Nhớ giọt nắng vắt treo bờ dậu Bóng hoàng hôn đánh dấu hàng tre Sáo ai réo rắt trưa hè Cánh diều đón gió, chú ve dạo đàn Trăng nghiêng xuống ghé giàn thiên lý Đón hương nồng nhã ý gì đây? Dịu dàng bướm lượn ong say Quê hương, nỗi nhớ có ngày nào vơi Con đi miết phương trời cách biệt Đường mưu sinh mới biết gian nan Nhớ quê, nhớ xóm nhớ làng Công cha, nghĩa mẹ mênh mang đất trời Nhớ con sông nhỏ, đò ơi! Nhớ câu ví dặm cả đời nặng mang.
TIẾNG GÀ GÁY.. Tiếng gà gáy ơi ! Gà gáy ơi ! Nghe sao ấm áp tựa nghe đời Tuổi thơ gà gáy ran đầu bếp Trâu dậy trong ràn, em cựa nôi Cha dậy đi cày trau kịp vụ Hút vang điếu thuốc khói mù bay Nhút cà, cơm ủ trong bồ trấu Chút cá kho tương mẹ vội bày Gà gáy nhà ta, gáy láng giềng Ta nghe thuộc mỗi tiếng gà quen Cha ơi con chửa nghe gà chú! Nó cũng như mày hay ngủ quên. Hàng cau mở ngọn đón ngày vào Xóm nhỏ nép bên triền núi cao Gà lại gáy dồn thêm đợt nữa Nắng lên xoè quạt đỏ như mào. Gà gáy ơi ! Tiếng gà gáy ơi ! Nghe sao rạo rực buổi mai đời! Thương cha lủi thủi không còn nữa Chẳng sống bây giờ thôn xóm vui...
MẸ RA ĐỒNG... Khi mẹ vắng nhà, em luộc khoai Khi mẹ vắng nhà, em cùng chị giã gạo Khi mẹ vắng nhà, em thổi cơm Khi mẹ vắng nhà, em nhổ cỏ vườn Khi mẹ vắng nhà, em quét sân và quét cổng. Sớm mẹ về, thấy khoai đã chín Buổi mẹ về, gạo đã trắng tinh Trưa mẹ về, cơm dẻo và ngon Chiều mẹ về, cỏ đã quang vườn Tối mẹ về, cổng nhà sạch sẽ. Mẹ bảo em : Dạo này ngoan thế! Không, mẹ ơi! Con đã ngoan đâu! Áo mẹ mưa bạc màu Đầu mẹ nắng cháy tóc Mẹ ngày đêm khó nhọc Con chưa ngoan, chưa ngoan !!
CHA... Mắt nhìn về chốn xa xăm Mà thương cho phận kiếp tằm trả ơn Gom bao thương nhớ giận hờn Còng lưng nhả sợi từng cơn thắt lòng. Còn gì đâu nữa mà mong Đời Cha trôi nổi giữa dòng trần gian Thời trai chẳng được huy hoàng Nên rồi bóng xế phải mang giọt sầu. Nhớ ngày lội ngược sông sâu Trên vai gồng gánh lên cầu trú mưa Tuổi con ngày đó cũng vừa Lên ba ngơ ngẩn...nên chưa biết gì. Lối mòn lần bước Cha đi Chỉ nghe tiếng gió thầm thì bên tai Nhìn con giọt lệ lăn dài Mai này con trẻ tương lai thế nào? Nhưng đời sao lắm lao đao Còn thơ sớm chịu lạc vào thiên thu Mắt Cha như cũng sắp mù Bởi nhiều đêm nhớ...lời ru mỏi mòn. Tre già vội khóc măng non Con đi bỏ lại...lối mòn mình Cha Đêm nay ngồi dưới Trăng tà Đếm thương gọi nhớ lòng xa xót lòng.
TẾT TA KHÔNG PHẢI TẾT TÀU - Trong 1,000 năm Bắc thuộc, một số phong tục từ phương Bắc nhập vào Việt Nam. Để đến bây giờ nhiều người cứ nghĩ nhầm Tết Nguyên Đán là Tết Tàu. - Trong khi dân tộc ta ăn Tết vào tháng giêng (Dần) âm lịch từ rất lâu rồi, từ hơn 4 ngàn năm trước, từ thời vua Hùng Vương (sự tích bánh dầy bánh chưng, thuần Việt), trước cả thời Tam Hoàng Ngũ Đế (2852-2205 BC). - BC Before Christ, nghĩa là trước khi có Đấng Jesus Christ, chữ ve chai là trước Công Nguyên. Họ Hồng Bàng dựng nước Văn Lang năm Nhâm Tuất 2879 BC. - Mãi sau người Tàu mới học theo Việt Nam để ăn Tết rồi biến thành Tết Tàu. Theo lịch sử Trung quốc, nguồn gốc Tết Nguyên Đán có từ đời Tam Hoàng Ngũ Đế và thay đổi theo từng thời kỳ. - Đời Tam Đại chọn tháng giêng (Dần) làm tháng Tết. Nhà Thương chọn tháng chạp (Sửu). Nhà Chu chọn tháng mười một (Tí). Đời Đông Chu, Khổng Tử chọn lại tháng giêng (Dần). - Đời nhà Tần (thế kỷ 3 BC), Tần Thuỷ Hoàng lại chọn tháng mười (Hợi). Cuối cùng, đời nhà Hán (140 BC), Hán Vũ Đế vĩnh viễn chọn tháng giêng (Dần) để người Hán ăn Tết cùng tháng cùng ngày như người Việt mình kể từ đó. - Trong Kinh Lễ, một quyển trong bộ Ngũ Kinh của Khổng Tử (551-479 BC) đã viết : “Ta không biết Tết là gì, nghe đâu đó là tên của một ngày lễ hội lớn của bọn nguời Man, họ nhảy múa như điên, uống rượu và ăn chơi vào những ngày đó, họ gọi tên cho ngày đó là Tế Sạ”. Vậy nhé.... ”Tết Ta”... không phải... ”Tết Tàu”
KỶ NHÂN HỒI Giai nhân tự cổ như danh tướng Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu Lâu lắm rồi mình mới gặp lại nhau Hồn lảo đảo như lần đầu hò hẹn. Em vẫn giữ dung nhan gần nguyên vẹn Đôi mắt huyền len lén trộm nhìn tôi Ba mươi năm tình cũ đã phai rồi Hai ngã rẽ chia đôi đời hai hướng. Ta gặp nhau, tôi không là danh tướng Biết phận mình, đâu vọng tưởng giai nhân Kiếp nhân sinh đầy gió bụi phong trần Hồn sỏi đá và tấm thân mòn mỏi. Câu thơ cổ, xin một lần nhắc lại Đã xa rồi là xa mãi, người ơi.
CẦM CHẮC TAY TÔI ĐI BÀ Cố lên một đoạn nữa thôi Bà ơi cầm chắc tay tôi đi bà Ngày xưa khi tuổi chửa già Đi đâu tôi cũng bên bà cầm tay Ngày xưa tôi vốn thợ cày Đẹp trai to khỏe làng này có ai Bà xinh, duyên dáng mảnh mai Mắt như hạt nhãn tóc dài quá eo Thương tôi vì thấy tôi nghèo Nhà tranh vách đất bà theo tôi về Cuộc đời đạm bạc chân quê Vợ chồng tằn tiện chẳng hề trách thân Sinh con trai gái bốn lần Bà như vắt kiệt khiến thân lụi tàn Mong sao con cái khôn ngoan Công danh sự nghiệp chu toàn mai sau Thế rồi cũng chẳng bao lâu Các con thành đạt bảo nhau lấy đà Đầu năm thằng cả mua nhà Nó về nó đón cả bà lẫn ông Thời đại giờ bốn chấm không Sống với lũ trẻ là không hợp thời Mình về quê ở bà ơi Tối đèn tắt lửa như thời đã qua Cố lên đường chẳng còn xa Tay tôi cầm chặt tay bà bà ơi Cùng nhau đi hết đường đời Cố lên mình sắp đến nơi rồi bà .
SẮC BẤT BA ĐÀO Thực chất là xương thịt bọc da Tạo ra sát thủ gọi... đàn bà Đường cong tuyệt mỹ mời công phá Vóc dáng đài trang gọi kiểm tra Hạ gục mày râu rơi lả tả Đánh tan đại phú rớt la đà Tay không xuất thủ anh hùng ngã Sắc bất ba đào... họa đó nha.!!!
sắc bất ba đào dị nịch nhân, trẻ đẹp chồng hoái ... già gân chồng lờn Cưới xong em bận chồng à Em đang viết cái gọi là ...chiếu thư Vậy mà chồng đã dám hư Đam mê nhiều thứ muốn nhừ xương đây Tối ngày chồng lướt trên phây Không thì tụ tập bầy hầy nhậu chơi Ra đường gặp gái lả lơi Vui đâu chầu đấy như thời trai tân Vợ để cho chồng rảnh chân Không đâu ..vợ bận vì gần viết xong Cho chồng được thể vẫy vùng Hôm nay hoàn tất...tên khùng ..,nghe đây Qùy xuống còn dám ...mặt ngây! Từng câu nuốt lấy không đầy máu loang Đừng để điên tiết em phang Không còn cơ hội cho chàng thoát thân!! Một là khi vợ đã cần Gọi là có mặt dù gần hay xa mặt phải tươi tỉnh như hoa Cấm được nhăn nhó không là dập khoai!!! Hai là cấm chuyện nằm dài Sáng mai dậy sớm nấu hai gói mì Dọn phòng lau sạch lối đi Vợ mà thấy bẩn gậy phi luôn đầu Ba là bất cứ đi đâu Từ nay xin phép nói câu rõ ràng Đi về phải đúng thời gian Chỉ sai một phút đừng màng lần sau Bốn là lương tháng nộp mau Không được giũ lại rồi đau cụm cà Chuyện này chồng khỏi lo xa Cần gì vợ duyệt cũng là ổn thôi Năm là cấm tiệt chuyện chơi Lô đề bóng bánh hết thời rồi anh Cứ an phận sống cho lành Mong chờ may rủi càng nhanh đứng đường Sáu là vợ phải yêu thương Nâng niu chiều chuộng trên giường càng yêu Đừng để vợ phải nói nhiều Liệu mà biết ý mà phiêu nhé chồng Khi nào thấy vợ má hồng Long lanh mắt biếc thì bồng ...nhớ chưa Lúc đó mà giả tà lưa Đừng có trách vợ xuống bừa ..nặng tay!!! Chiếu thư tạm đọc đến đây Rảnh em đọc tiếp cũng hay đó chồng Ô hay..má vợ đang hồng Còn không biết tội chưa ....xông vào à?!!