Chơi vs bạn nào thì chơi, nhưng bạn là bạn còn tui là tui, giữa mỗi con người trong xã hội có ranh giới cái gì là của mình cái gì là của người khác, nếu trong lòng bạn không phân định đc thì điều ấy nên thận trọng. Ví dụ thằng hx bổng nhiên sáng sớm qua nhà bạn nói: ê, kiếm thịt chó nhậu đi ku Trong khi chủ nhà không ăn thịt chó cũng không ham nhậu, và đang BẬN xem tin tức tivi. Lý giải như sau: - Việc thằng hx mày thèm thịt dog là "việc của mày" nếu mày thik thì mày tự vác xác mày đi ra quán. - Trong nhà tao thì tao là CHỦ còn mày là KHÁCH, nhà tao có gì đãi đó nhà tao để ở chứ k phải để nhậu, chủ nhà có quyền không tiếp khách. - Chủ nhà không ham hố gì chuyện đó, mình thik sao mình không tự thân tìm mà lại kêu thàng khác lôi kéo nó trong khi nó không thik. - Chủ nhà đang BẬN hiển nhiên bất cứ ai kêu anh ta làm việc gì đều là vớ vẩn, "bận" có nghĩa là anh ta đang làm cái gì đó cho chính bản thân, kể cả đi vệ sinh cũng là bận. Trong đầu thằng hx nó nghĩ rằng xem tivi không phải là "bận", nó nghĩ xem tv nghĩa là "rảnh hơi" quá. Cuộc sống hiện đại được hình thành hầu hết bằng những "khái niệm" mà mình tự nghĩ ra trong đầu. Nếu cái khái niệm trong đầu là khái niệm lệch lạc vớ vẩn thì cũng dễ hiểu tương lai số phận của một ai đó chỉ là mớ giẻ rách. Nhiều ng lầm tưởng rằng chỉ có thần thánh mới nhìn thấy "tương lai", điều đó quá lạc hậu, thực ra chỉ cần nhìn vào cách suy nghĩ và cách cư xử của một ng là có thể nói tuốt tuồn tuột ra luôn tương lai số phận của nhà mi ở vị trí nào. Việc đó gọi là chiều sâu của thuật đọc vị.