Lòng ta là một cơn mưa lũ Đã gặp lòng em là lá môn Lá biếc không màng vương giọt ngọc Sao lòng ta mưa lũ chẳng ngừng tuôn?! Biết trút vào đâu cơn mưa lòng Để tình không biến giữa hư không Nước chảy hữu tình, hoa vô ý Mưa vẫn trôi xuôi chỉ một dòng Gió lạnh thôi đừng thổi hắt hiu Mình ta cô lẻ đứng trong chiều Ta sẽ còn yêu em vạn kiếp Sẽ còn rơi mãi những mưa yêu Ngày mai ta chết, mưa không hết Ôm đám mây si xuống nấm mồ Hồn vẫn yêu em như đã giấu Trong lòng riêng một lá môn khô!