Thơ con Cóc sưu tầm tầm Có những ngày chẳng muốn làm gì nữa Chỉ muốn một mình...đóng cửa, trùm chăn Bật radio, nghe bài hát buồn buồn Chẳng quan tâm ngoài kia mưa hay nắng. Có những ngày thấy lòng buồn trĩu nặng Muốn chạy trốn đời để nhắm mắt ngủ ngon Thoải mái, vô ưu đánh một giấc no tròn Mở mắt ra lại thấy mình con trẻ. Có những ngày chỉ thấy mình đơn lẻ Muốn có ai bên...được khe khẽ xoa đầu Nói đừng nghĩ nhiều, rồi sẽ chẳng sao đâu Rồi cười tươi tếu vài câu chuyện phiếm. Có những ngày niềm vui không xuất hiện Mà nỗi buồn cứ khiến mắt ta sâu Chẳng biết đi đâu để có thể bắt đầu Tìm bình yên trong những câu chuyện nhỏ.
Kp ko biết có người đẹp đến thăm... Sorry 2 bạn !! KP cảm ơn myngoc... Chúc myngoc & gia đình năm mới vui vẽ !! Kp cảm ơn Tiểu Yến Tử Chúc T.Y.T & gia đình năm mới vui vẽ !!
LÃO XÍCH LÔ Sáng sớm ra đi tối trở về Ngày qua tháng lại một thân lê Bao lần rượu rót không người cạnh Mấy bận cơm đơm chẳng kẻ kề Rách rưới kêu hoài lời thảm thiết Toe tua gọi mãi giọng lê thê Còng lưng đạp riết trong sầu tủi Chẳng hiểu do đâu bị dính nghề * * * Bình minh đạp riết tới chiều về Gối mỏi chân chùn bước kéo lê Đói chẳng no lòng ma kế cận Đau không đủ thuốc quỉ gần kề Đời nghèo phải chịu lìa xa xứ Cảnh khổ nên đành cách biệt thê Xế cũ hư hoài thêm ế khách Nhưng đâu nỡ bỏ bởi yêu nghề * * * Lăn lộn nắng mưa tối mới về Bơ phờ mệt mỏi muốn bò lê Không cha không mẹ không ai ngó Vắng vợ vắng con vắng bạn kề Số khổ nên đành lìa bỏ xứ Tình nghèo buộc phải cách xa thê Nghe đâu luật lệ rồi mai sẽ Nhắc nhở xích lô bắt đổi nghề. * * * Ra đi mấy bận chẳng mong về Xóm vắng nhà hoang một bóng lê Chẳng kẻ thì thào cho mắt chạm Không người tíu tít để môi kề Đời nghèo mải miết buồn chi lạ Phận khổ dông dài chán rứa thê Biết có ai vào thay chút hỉ Xin nhường cả xế lẫn tay nghề..
MẸ GIÀ Dòng sông lặng lờ năm tháng đò em khâu nối hai bờ xuân đi bao mùa dâu chín ngõ làng khép nắng bơ vơ... * * * Mẹ già tay run lối mạ khòm lưng ngàn ngạt hương bùn bước đi giật lùi tất tả mồ hôi ướt đẫm lưng cong... * * * Chim khách kêu bầy tíu tít giấc trưa đứng bóng cội bàng bữa nguội bát cơm sắc sỏi hàm già lệu bệu nướu răng... * * * Cong vút vành trăng lá liễu em đi biền biệt lối về mây cuối phương ngàn có hiểu lạnh thầm gối mẹ giấc khuya !!
QUÊ HƯƠNG * * * Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới Nước bao vây cách biển nữa ngày sông Khi trời trong gió nhẹ sớm mai hồng Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã Phăng mái chèo mạnh mẽ vượt trường giang Mảnh thuyền to như mảnh hồn làng Rướn thân trằng bao la thâu góp gió. Ngày hôm sau ồn ào trên bến đỗ Khắp dân làng tấp nập đón ghe về Nhờ ơn trời , biển lặng cá đầy ghe Những con cá tươi non thân bạc trắng Dân chài lưới làng da ngăm rám nắng Khắp thân người nồng thở vị xa xăm Chiếc thuyền im bến mõi trở về nằm Nghe chất muối thấm dần trong thớ vỏ. Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ Màu nước xanh, cá bạc chiếc buồm vôi Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá...
PHỐ VẮNG CHIỀU NAY * * * Phố vắng chiều nay thấy não lòng Mây mù khắp nẻo kẻ chờ trông Người xa có biết em sầu nhớ Nửa mảnh tim em đã héo ròng * * * Thu về từng chiếc lá rơi rơi Mặt nước chiều buông mãi lững lờ Buồn soi một kiếp đời góa phụ Nước mắt ai rơi mãi ngóng chờ * * * Phố vắng đìu hiu lá rụng đầy Lưa thưa đường vắng gió heo mây Buồn trơ xác lá nằm quạnh quẽ Mệt mỏi thân em dáng úa gầy * * * Thu về lạnh lẽo cả bờ vai Lối cũ giờ đây đã nhạt nhòa Chiều thu gió lạnh sầu héo hắt Mỏi bước chân hoang dạ vỡ òa !!
ĐƯỜNG XƯA * * * Con đường xưa vào giấc mơ Một lời hò hẹn theo đò sang sông Nhà em cách mấy quãng đồng Cách con sông rộng bến không sẵn thuyền Nhìn dòng nước chảy triền miên Ước làm cánh én nắng lên bay về Biết người còn đợi nơi quê? ...Tôi mơ thuyền đóng, đường về ghé thăm Qùa tôi cau có một trăm Mấy vuông lụa trắng, dăm phong thuốc lào... Một chiều nắng đẹp làm sao. Dòng sông lónh lánh, mái chèo nhẹ tênh Thuyền đi trên sóng bồng bềnh Bồng bềnh theo sóng một mình tôi mơ... Thuyền tôi đến bến ghé bờ Cây đa quán cũ vẫn chờ khách quen Con đường đi vào nhà em Lối sâu hun hút hai bên cúc tần Lặng nghe cát mịn dưới chân Đang thì thầm nhắc xa gần chuyện xưa Sông to mà chẳng cách bờ Hàng ngày vẫn có con đò sang ngang Tiếng rằng cách trở đò giang Hôm nào bên ấy chả sang bên này? Sông to lúc vơi lúc đầy Tình đời ấm lạnh đổi thay... cũng thường...
NHỚ ANH * * * Nhớ anh áo trận bạc màu , Rừng sâu truy giặc , chiến bào đẫm sương . Anh đi gìn giữ quê hương , Thân trai thời loạn , sa trường máu loang . * * * Nhớ anh nón đỏ hiên ngang , Áo Hoa giầy trận , dẹp tan quân thù . Thiên Thần mở rộng cánh Dù , Một lòng " CỐ GẮNG " mịt mù rừng sâu . * * * Nhớ anh nơi Phú Vân Lâu Mũ xanh viết sử , nâng cao ngọn cờ Thuỷ Quân Lục Chiến người chờ , Cổ Thành Quảng Trị , xoá mờ thương đau . * * * Nhớ anh lính trận mũ nâu , Lời thề Sát Cộng tuyến đầu xông pha . Chiến trương dậy tiếng hoan ca , Oai nghi một thuở : Cọp Ba Đầu Rằn * * * Nhớ anh Thiết Giáp xe tăng , Nón đen oai dũng cản ngăn bước thù . Bao lần danh trấn biên khu , Phá tan mưu giặc , anh chu vẹn phần . * * * Nhớ anh lính chiến Không Quân , Dội bom phá giặc trăm lần hiểm nguy Xá gì sinh tử biệt ly , Một thời bay lượn , Quân Kỳ thoả trông . * * * Nhớ anh Thuỷ Thủ biển sông , Hiên ngang nón trắng , tang bồng chí trai . Ngày đêm truy giặc miệt mài , Vui cùng sông nước , sáng tài sử xanh . * * * Nhớ anh Biệt Kích hùng anh , Âm thầm phá giặc , lưu danh với đời . Bình Long anh dũng một thời , Máu xương trải rộng , một đời chiến binh . * * * Nhớ anh lính trận Bộ Binh Bốn vùng chiến thuật , đậm tình quê hương . Xông pha lửa đạn gió sương , Mang niềm hạnh phúc , an phương mọi nhà . * * * Nhớ anh Chiến Sĩ Cộng Hoà , Tri ân anh giữ quê nhà bình an , Chung tay nâng ngọn Cờ - Vàng , Tri ân anh lính hiên ngang kiên cường , * * * Nhớ anh Chiến Sĩ quật cường , Không quên Tổ Quốc Quê Hương sáng ngời . Xứ người lòng quyết một lời Ngày về quang phục , xây đời bình an ...
Này em, rót rượu vào thơ Để cho xuân lại đôi bờ yêu thương Để hoa cải vẫn thơm vàng Để con chim sáo hát vang chuyện mình. Này em, rượu rót vào tình Cho thơm môi mắt, cho xinh nụ hồng Cho ngời tim mọng trong ngần Ông Tơ bà Nguyệt dệt phần mai sau. Này em, rượu rót trầu cau Đượm nồng chăn gối, quyến nhau suốt đời Được tim trỗi khúc giao lời Mùa thương ấm dịu, chơi vơi cả lòng. Này em, thơ rượu vợ chồng Bền duyên tương ngộ, tâm đồng xe tơ Này em rót rượu vào thơ Cho hai thành một, ngu ngơ thuở nào…
Mưa xuân lất phất giọt buồn Nơi miền viễn xứ lòng luôn nhớ nhà Thương màu tóc mẹ sương pha Tết quê đạm bạc dưa cà vẫn vui Xuân sang mừng mẹ tuổi đời Ngày Người khuất núi gần rồi thêm thương Thọ vàng thoang thoảng đưa hương Khói nhang trầm mặc vấn vương nỗi niềm!
Tôi khóc đời tôi, nỗi đoạn trường Tôi sầu cõi thế lắm buồn vương Tôi như kẻ dại trong ngàn hướng Tôi tựa người say lạc nẻo đường Tôi tránh si mê lìa mộng tưởng Tôi tìm sáng suốt khỏi bi thương Tôi che khốn khổ mà vui sướng Tôi thấy đời tôi...nhạt sắc hương